Hạ phu nhân nhìn vậy có chút ngượng ngùng: “Đứa nhỏ này… thật quá nghịch ngợm.”
Khương Du lại khá thích Hạ Duệ. Nàng cảm thấy tuy cậu bé hoạt bát, nhưng vẫn biết chừng mực. Khi cần nghiêm túc vẫn có thể bình tĩnh lại. Nàng cười nói: “Trẻ con nghịch ngợm một chút cũng là chuyện thường.”
Hạ phu nhân thấy Khương Du bênh vực Hạ Duệ, trong lòng càng thêm vui vẻ. Bà nhấp một ngụm trà rồi chợt hạ giọng nói: “Gần đây trong cung xảy ra một chuyện lớn, ngươi có nghe nói chưa?”
Khương Du hơi sững lại.
Thấy vậy, Hạ phu nhân liền lộ vẻ “quả nhiên là vậy”, nói tiếp: “Trước kia nữ t.ử muốn vào Thượng Cung Cục thì bắt buộc phải chưa xuất giá. Nhưng ta nghe nói lần này triều đình đã sửa quy định. Ngay cả nữ t.ử đã thành thân, chỉ cần tài năng xuất chúng, học thức đầy đủ, cũng có thể được tuyển vào.”
Khương Du không khỏi hỏi: “Chuyện này xảy ra khi nào?”
Hạ phu nhân liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Hai đứa trẻ vẫn đang chơi trong sân. Đỗ Thanh ngồi trên chiếc xích đu, còn Hạ Duệ — cậu bé vốn nghịch ngợm — lúc này lại ngoan ngoãn đứng phía sau đẩy cho nàng.
Thấy cảnh ấy, ánh mắt Hạ phu nhân chợt dịu xuống. Bà quay lại nói với Khương Du: “Tin này là phu quân ta nghe được trong triều. Hiện giờ thánh chỉ vẫn chưa ban xuống, nhưng chắc cũng chỉ trong một hai ngày nữa thôi.”
Khương Du nhất thời ngẩn người.
Chuyện muốn vào Thượng Cung Cục, nàng chỉ từng nhắc đến một lần trong lúc trò chuyện với Hạ phu nhân. Không ngờ bà lại nhớ mãi trong lòng.
Hạ phu nhân nói tiếp: “Nghe nói đề nghị này là do Thái t.ử điện hạ đưa ra.”
Khương Du nghe vậy, sắc mặt thoáng trở nên phức tạp.
Hạ phu nhân lại khẽ lắc đầu: “Dù sao thì quy định có sửa cũng vậy thôi. Nữ t.ử đã thành thân còn phải phụng dưỡng cha mẹ chồng, chăm sóc con cái, lo liệu việc nhà, bận tối mắt tối mũi. Hơn nữa nhà chồng nào lại muốn con dâu mình ra ngoài làm quan trong cung? Ta nghĩ quy định này phần nhiều chỉ là nói vậy mà thôi.”
Lời ấy cũng không sai. Những nữ t.ử có học thức thường xuất thân từ gia đình khá giả. Mà đã môn đăng hộ đối thì nhà chồng càng coi trọng thể diện. Có mấy nhà chịu để con dâu ra ngoài làm việc trong cung?
Sau khi Hạ phu nhân rời đi, Khương Du vẫn cứ nghĩ mãi về chuyện ấy. Nàng vốn đã sớm dập tắt ý định vào Thượng Cung Cục. Thế nhưng lúc này, khát vọng ấy lại lặng lẽ sống dậy trong lòng.
…
Buổi tối Đỗ Hạo Ngọc trở về, Khương Du không nhịn được đem chuyện này kể lại. Thật ra Đỗ Hạo Ngọc cũng đã nghe phong thanh từ trước.
Nghe xong, hắn trầm ngâm hồi lâu rồi nói: “A Du, chẳng phải nàng vẫn luôn muốn thử sao? Vậy thì cứ thử xem.”
Khương Du vẫn còn do dự. Đỗ Hạo Ngọc nhìn ra băn khoăn của nàng, liền nói: “Mẫu thân bên đó để ta nói. Còn phụ thân thì nàng càng không cần lo. Ông thương nàng nhất, chắc chắn sẽ không ngăn cản. Còn quán ăn… từ trước đến nay đều do Vương chưởng quầy quản lý, cũng không cần quá lo.”
Khương Du nghĩ một lát rồi hỏi: “Thế còn Thanh Nhi?”
Đỗ Hạo Ngọc bật cười: “Trong nhà nhiều người như vậy, chẳng lẽ không ai chăm sóc nổi một đứa trẻ? Hơn nữa nàng đâu phải đi rồi không về. Hàn Lâm Viện của ta lại ở gần cung. Sau khi tan triều ta có thể đến đón nàng, hai phu thê chúng ta cùng về nhà. Phu xướng phụ tùy, chẳng phải là chuyện đẹp sao? Thanh Nhi nhìn thấy chắc cũng sẽ vui.”
Nếu đổi thành người khác, e rằng đã không vui khi vợ muốn ra ngoài làm việc. Nhưng Đỗ Hạo Ngọc lại khác. Tính tình hắn vốn không câu nệ lễ giáo. Chỉ cần là điều Khương Du muốn làm, hắn đều sẵn lòng ủng hộ.
Khương Du nghe vậy, trong lòng dâng lên cảm động. Nhất thời lại không biết nói gì. Đỗ Hạo Ngọc nhìn thấy vẻ lúng túng của nàng, liền cười trêu: “Chỉ có điều… kỳ thi ấy nghe nói rất khó. Biết đâu nàng thi không đậu thì sao?”
Khương Du vốn đang xúc động, nghe vậy liền bật cười.
Nàng nhướng mày nói: “Chàng cứ chờ xem.”
💬 Bình luận chương