Bình thường hắn chỉ phụ trách quét dọn bên ngoài, căn bản không có cơ hội hầu hạ gần hoàng trưởng tôn. Phúc Thành chỉ vào quyển kinh văn đặt trên bàn gỗ hoa lê bên cạnh, hỏi: “Nghe nói chữ của ngươi viết khá đẹp?”
Thuận Hỉ là người có số phận khổ. Trước khi vào cung, gia cảnh hắn cũng khá giả, từng theo thầy học chữ một thời gian. Nhưng sau đó gia đình gặp biến cố, cha mẹ qua đời, họ hàng ly tán. Vì miếng ăn, hắn đành phải tự thiến để vào cung làm thái giám.
Nhờ viết chữ đẹp nên hắn được phân đến hầu ở chỗ hoàng trưởng tôn. Nhưng nơi này người tài rất nhiều, những thái giám trong thư phòng đều giỏi chữ nghĩa, lại có thứ tự trước sau, nên mãi hắn cũng không có cơ hội tiến gần.
Bây giờ được hoàng trưởng tôn chủ động hỏi đến, hắn mừng rỡ vô cùng.
Phúc Thành bảo hắn chép kinh Phật.
Thuận Hỉ tất nhiên không dám có ý kiến. Chỉ là hoàng trưởng tôn nói việc này phải giấu Hoàng đế, vì kinh Phật này dùng để cầu phúc cho bệ hạ. Đợi khi chép xong mới dâng lên, coi như tạo một niềm vui bất ngờ.
Thuận Hỉ nhanh trí nói mình có thể ra phòng trống phía dãy sau để chép kinh. Phúc Thành gật đầu đồng ý, còn nhìn hắn bằng ánh mắt khen ngợi.
Điều đó khiến Thuận Hỉ kích động không thôi. Hắn cảm thấy mình như đã tiến thêm một bước trong mắt hoàng trưởng tôn, nên nhất định phải làm tốt việc này.
Sau khi Thuận Hỉ rời đi, Phúc Thành nhìn sang Tôn Đức Thụy – thái giám đang hầu bên cạnh. Tôn Đức Thụy lập tức quỳ phịch xuống, mặt đầy đau khổ: “Điện hạ, xin ngài tha cho nô tài.”
Gương mặt non nớt của Phúc Thành lại lộ ra vẻ trầm lạnh không hợp với tuổi: “Nếu ngươi không muốn hầu hạ ta, cứ nói thẳng. Ta sẽ cho người đưa ngươi trở về chỗ cũ.”
Tôn Đức Thụy vội dập đầu liên tục: “Điện hạ, nô tài chết cũng là người của điện hạ!”
Nếu bị hoàng trưởng tôn trả về, hắn coi như hết đường sống. Trong cung vốn quen thói nịnh trên đạp dưới, hơn nữa ai cũng có vài kẻ không ưa mình. Một khi mất chỗ dựa, những người đó chắc chắn sẽ bỏ đá xuống giếng.
Phúc Thành lạnh nhạt nói: “Tôn Đức Thụy, trong cung không thiếu người chỉ biết nói hay. Lời nói đẹp mà không làm được việc thì cũng vô dụng, thậm chí là lừa gạt.”
Tuy còn nhỏ, nhưng lời nói của cậu lại giống hệt người lớn. Nghe đến đây, Tôn Đức Thụy mặt trắng bệch.
Khi được điều đến hầu hạ hoàng trưởng tôn, hắn từng rất vui mừng, nghĩ rằng cuối cùng cũng có cơ hội đổi đời. Nhưng cơ hội luôn đi kèm nguy hiểm.
Hắn cắn răng nghĩ: nếu lần này không chết, sau này hắn sẽ trở thành người thân cận nhất của hoàng trưởng tôn.
Vì vậy Tôn Đức Thụy gần như mang theo quyết tâm liều mạng mà nhận lệnh.
…
Đến trưa, mặt trời treo cao trên bầu trời. Cái lạnh buổi sáng đã tan, không khí dần có chút ấm áp của mùa xuân. Ở cổng Đông Hoa, lính canh đứng gác khá uể oải. Dù đứng thẳng người nhưng ánh nắng ấm áp khiến họ buồn ngủ.
“Buồn ngủ thật.” Một người lẩm bẩm, chỉ mong nhanh đến giờ đổi ca.
Đúng lúc đó, hai thái giám đi tới.
Thực ra nói là hai người, chi bằng nói một thái giám dẫn theo một tiểu thái giám. Đứa nhỏ trông còn bé xíu, không biết nhà nào nhẫn tâm để nó vào cung sớm như vậy.
Một lính canh ngẩng lên nhìn rồi nói: “Ơ, là Tôn công công.”
Người đến chính là Tôn Đức Thụy bên cạnh hoàng trưởng tôn. Hắn đưa ra thẻ bài bên hông, kèm theo hai túi bạc vụn, cười nói: “Phụng lệnh hoàng trưởng tôn ra ngoài làm chút việc.”
Lính canh nhận lấy, cũng không làm khó, chỉ mở một cửa nhỏ cho hắn đi ra.
Thấy đứa trẻ phía sau cứ cúi đầu, một người hỏi: “Tôn công công, đứa nhỏ này cũng đi theo sao?”
Tôn Đức Thụy thở dài: “Nó đáng thương lắm, mới nhỏ đã vào cung. Ta thấy nó lanh lợi nên giữ bên người. Hôm nay ta ra ngoài làm việc, nó cứ đòi theo, nên ta dẫn nó đi cho biết thêm.”
Lính canh nghe vậy cũng không nghi ngờ. Trong cung nhiều thái giám nhận con nuôi, đứa trẻ này chắc cũng vậy.
“Tiểu t.ử, ngươi may mắn đấy. Được Tôn công công để ý, sau này phải hiếu kính đó.”
Nói xong còn vỗ vai tiểu thái giám.
Cử chỉ ấy khiến Tôn Đức Thụy giật mình. Nhưng nhìn lại, tiểu thái giám chỉ cúi đầu gật nhẹ, không tỏ vẻ gì.
Tôn Đức Thụy thở phào, vội dẫn nó đi ra ngoài.
Bên ngoài đã có xe ngựa chờ sẵn. Hắn bế tiểu thái giám lên xe, trông rất chu đáo. Trước khi đóng cổng, một lính canh nhìn theo rồi nói với đồng bạn: “Nhìn kìa, cứ như nuôi con vậy.”
Người kia cười khẩy: “Hắn là thái giám không gốc rễ, gặp đứa nhỏ như vậy thì chẳng khác gì nuôi con.”
Hai người nhìn nhau cười. Dù ngoài mặt khách khí, nhưng trong lòng họ vẫn khinh thường thái giám.
…
Hôm nay là ngày nghỉ, Đỗ Thanh đã hẹn với Võ Định đến trang viên nhà hắn chơi, nên sáng sớm đã ra ngoài.
Trước khi đi, cô bé còn năn nỉ nương: “Nương ơi, trang viên đó gần nhà ông ngoại. Con xin nghỉ thêm vài ngày để qua thăm ông ngoại luôn nhé.”
Khương Du nghe vậy cũng không phản đối, liền gật đầu đồng ý.
💬 Bình luận chương