Từ những xấp vải Lý Thu gửi tới, nàng chọn ra vài tấm, đưa lên: “Cái này tặng đại cữu mẫu, còn cái này là cho biểu muội.”
Nàng lại chỉ mấy hòm bên cạnh: “Còn những hòm này là nương con chuẩn bị, nói để may giày vớ cho ông ngoại.”
Đỗ thị vốn hiếu thuận. Bao năm nay giày vớ của Đỗ lão gia t.ử đều do bà tự tay may, chưa từng gián đoạn. Đỗ Bình đã quen rồi, nhưng Chu thị nghe vậy lại vô cùng vui vẻ: “Mấy hôm nay bận quá, ta còn chưa kịp may giày cho lão gia t.ử. Nương con đúng là mưa đúng lúc.”
Thật ra ai cũng biết đó chỉ là lời Chu thị nói cho có. Bà vốn không giỏi nữ công, còn Đỗ lão gia t.ử lại rất kén chọn, nên trong lòng bà càng thêm cảm kích.
Đang trò chuyện, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân vội vã.
Cửa phòng bị đẩy bật ra.
Một giọng nam hơi trầm vang lên: “A Du biểu muội tới rồi sao?”
Khương Du đứng dậy nhìn.
Một nam t.ử cao gầy đứng ở cửa. Hắn ăn mặc rất tùy tiện, áo ngắn vải thô, tóc búi bằng một cây trâm gỗ, vài lọn tóc rủ xuống bên má.
Nhưng chính vẻ tùy ý ấy lại khiến hắn toát ra một khí chất sắc bén khó tả, khiến người ta không dám xem thường.
Đỗ Hạo Ngọc vốn sinh ra đã tuấn tú, là kiểu mỹ nam hiếm thấy.
“Đại biểu ca!” Khương Du bật cười gọi.
Hai người nhìn nhau, rồi cùng cười.
Nụ cười ấy lập tức xóa đi khoảng cách của mười năm xa cách, như thể thời gian quay ngược lại những ngày thơ ấu.
Đỗ Hạo Ngọc nhìn nàng một lúc, rồi khẽ nói: “A Du… vậy mà đã lớn đến thế này rồi.”
Đỗ Bình vừa nhìn thấy bộ dạng ăn mặc của Đỗ Hạo Ngọc thì không khỏi nhíu mày. Rõ ràng ông cảm thấy quá mức xuề xòa, thậm chí có phần tùy ý. Chỉ là còn chưa kịp mở miệng trách mắng thì Chu thị đã lên tiếng trước: “Bảo con ra gặp khách mà con ăn mặc thế kia là thế nào? Mau đi thay đồ cho chỉnh tề vào.” Bà nói xong lại hừ một tiếng, rồi thêm: “Buổi tối ta bảo nhà bếp làm cá quế chiên xù cho A Du ăn. Con không phải cũng thích món đó sao? Đừng có bỏ lỡ.”
Đỗ Hạo Ngọc nhún vai, cười lười nhác: “Nương thiên vị thật đấy. Lần trước con chỉ lấy một con cá quế trong bể đem đi nướng thôi mà nương đã cầm chổi đuổi con từ cửa trước đến tận cửa sau, còn nói đó là để dành cho tiệc của muội muội. Bây giờ A Du biểu muội vừa tới, nương lại bảo nhà bếp làm luôn?”
Chu thị nghe xong tức đến mức mặt lúc xanh lúc trắng. Nếu không phải có Khương Du ở đó, e rằng bà đã sớm cầm chổi lông gà đuổi theo đ.á.nh cho hắn một trận rồi.
Đến bữa tối, trên bàn quả nhiên có món cá quế chiên xù. Thịt cá trắng ngần, dày và mềm, bên ngoài giòn rụm, vừa đưa vào miệng đã lan ra vị ngọt thơm.
Khương Du vừa ăn vừa cảm thấy món này quả thật rất hợp khẩu vị.
Đỗ Hạo Ngọc ngồi bên cạnh nàng. Khi cá vừa được dọn lên, hắn đã gắp một miếng lớn. Khương Du còn tưởng hắn gắp cho mình, nào ngờ hắn tỉ mỉ gỡ hết xương cá ra rồi mới đặt miếng cá vào đĩa của nàng, thản nhiên nói: “Ăn nhiều một chút.”
Khương Du không khỏi bật cười.
Đỗ Hạo Ngọc từ nhỏ đã như vậy, trông thì lười biếng, dường như chẳng để tâm chuyện gì, nhưng thực ra lại vô cùng tinh ý. Những chi tiết nhỏ nhất hắn đều âm thầm chú ý.
Chu thị nhìn Khương Du ăn uống nhã nhặn, từng cử chỉ đều thanh tao, chậm rãi mà đẹp mắt, trong lòng càng thêm hài lòng. Bà vốn đã rất thích đứa cháu gái này.
Lại nhìn sang trưởng t.ử của mình. Hắn vẫn là dáng vẻ lười nhác ấy, dường như chuyện gì cũng chẳng bận tâm. Nhưng đối với Khương Du lại đặc biệt chu đáo, đến cả việc gỡ xương cá cho người ta cũng làm.
Chu thị thầm nghĩ: Đã từng gả qua một lần thì sao? Chỉ cần có người quản nổi đứa con trai này của bà, bà đã cảm tạ trời đất lắm rồi, đâu còn dám mong cầu gì hơn.
Sau bữa tối, nha hoàn dâng trà lên.
Lúc này đang là mùa thu, cũng là mùa thu hoạch lê. Nha hoàn đã gọt sẵn vỏ, nhưng vì không tiện chia nhỏ nên mỗi người trước mặt đều đặt nguyên một quả.
Khương Du vừa ăn cá xong cảm thấy hơi ngấy. Nàng ăn xong quả lê của mình mà vẫn còn thấy chưa đủ thanh mát.
Đúng lúc đó, Đỗ Hạo Ngọc ở bên cạnh lặng lẽ đẩy quả lê của mình sang trước mặt nàng.
Khương Du ngẩng đầu nhìn hắn, khẽ cười. Đôi mắt cong cong như trăng non, nụ cười rạng rỡ. Đỗ Hạo Ngọc nhìn thấy nụ cười ấy thì nhất thời hơi sững lại.
…
Đêm hôm đó trời bất ngờ đổ mưa.
Đỗ Hạo Ngọc đưa Khương Du về phòng. Đường trong phủ lát đá, mưa xuống trở nên trơn trượt. Hai người cùng cầm một chiếc ô, chậm rãi bước đi.
Bốn phía yên tĩnh.
Gió thu thổi qua cành lá phát ra tiếng xào xạc.
Giọng nói trầm thấp của Đỗ Hạo Ngọc trong đêm mưa nghe càng rõ ràng.
“Có lần ta leo l*n đ*nh núi một mình. Đêm đó cũng giống hôm nay, mưa rơi không dứt. Ta chỉ có một mình, quần áo ướt sũng, lạnh đến mức không chịu nổi. Cuối cùng tìm được một cái hang để trú.” Hắn cười nhẹ: “Trong hang khá ấm. Ta dựa lưng vào vách đá, thấy phía sau hơi mềm mềm. Lúc đó vừa mệt vừa lạnh, chẳng nghĩ nhiều. Chỉ thấy buồn ngủ quá, thế là ngủ luôn.”
Khương Du nghe đến đây thì chăm chú hẳn lên: “Biểu ca… huynh không sợ sao?”
Đỗ Hạo Ngọc khẽ lắc đầu: “Khi đó ta đã mệt đến cực hạn rồi. Nếu có người cầm dao tới giếc ta, e rằng ta cũng chẳng còn sức phản kháng. Có khi còn nghĩ, chết đi như vậy cũng là một loại giải thoát.”
Khương Du nghe vậy thì bỗng im lặng. Nàng chợt nhớ đến một chuyện năm đó. Cũng là một ngày mưa lớn. Khi ấy nàng vào kho lấy đồ, không ngờ bị mắc kẹt bên trong. Vì xà nhà mục nát đột nhiên sập xuống. Vương phủ lâu năm không tu sửa, nhiều gian phòng đã xuống cấp nghiêm trọng.
Nàng bị kẹt trong khoảng trống hẹp do xà nhà đổ xuống tạo thành. May mắn là không bị thương, nhưng cũng không thể nhúc nhích.
Không gian chỉ đủ một người. Lúc ấy nàng vừa khát vừa mệt, đầu óc mơ hồ.
Về sau, ký ức cũng dần trở nên mờ nhạt. Chu vương phi cùng nhị gia đều đang ở quê. Lâm Bạc Chi thì đi săn, nói ba ngày sau mới về.
Trong lúc mê man, Khương Du bỗng cảm thấy có người ôm mình lên.
Nàng mở mắt ra. Trước mặt là Lâm Bạc Chi. Ánh mắt của hắn khi ấy… dịu dàng và vui mừng đến mức khó tin, như thể nàng là bảo vật hắn tìm lại được.
Gã sai vặt đứng bên cạnh còn nói: “Vốn dĩ thế t.ử gia đã đi săn rồi, không hiểu sao lại đột nhiên quay về.”
Khương Du nhìn thấy hai tay hắn đầy bùn đất, thậm chí còn trầy xước nhiều chỗ. Trong lòng nàng đau nhói.
Nàng không nhịn được bật khóc, dựa vào lòng hắn, mềm yếu như đứa trẻ.
“A Du?” Tiếng gọi kéo nàng trở lại thực tại.
Khương Du giật mình nhận ra họ đã đứng trước cửa phòng của nàng. Mưa đã tạnh, mây tan dần, ánh trăng lộ ra chiếu xuống sân.
Ánh trăng rơi lên gương mặt Đỗ Hạo Ngọc.
Hắn đã thay y phục. Một bộ áo dài màu nguyệt bạch, khoác ngoài áo choàng gấm xanh thêu hoa xương bồ. Trâm gỗ ban nãy cũng đã đổi thành trâm ngọc Côn Luân.
Gió đêm thổi qua làm tóc hắn hơi rối, cộng thêm dáng vẻ lười nhác quen thuộc, khiến hắn trông vừa tuấn tú vừa phóng khoáng.
Khương Du chợt nhận ra.
Đỗ Hạo Ngọc và Lâm Bạc Chi hoàn toàn là hai kiểu người khác nhau.
Đỗ Hạo Ngọc dường như chẳng quan tâm chuyện gì. Nhưng thực ra hắn đều âm thầm quan sát tất cả.
Giống như lúc này. Ánh mắt của hắn dường như có thể nhìn thấu lòng người, như thể đã phát hiện ra Khương Du đang thất thần.
Khương Du không dám nhìn thẳng vào ánh mắt ấy, liền quay mặt đi, hỏi: “Sau đó thì sao?”
Đỗ Hạo Ngọc bật cười: “Sau đó ta tỉnh dậy… mới phát hiện ra mình ngủ chung với một con hổ suốt cả đêm.”
Khương Du kinh ngạc: “Thật sao?”
“Lúc ta tỉnh, con hổ cũng đang chuẩn bị tỉnh. Chắc là coi ta như bữa ăn tự mang tới cửa.” Hắn nhún vai.
“Nhưng lúc đó ta đã tỉnh rồi. Sao có thể ngồi chờ chết? Ta rút con dao găm giấu trong giày, đ.â.m thẳng vào mắt nó.”
Khương Du nghe mà tim thắt lại: “Rồi sao nữa?”
“Cửu t.ử nhất sinh, cuối cùng cũng giếc được nó.”
Hắn lấy ra một chiếc răng nanh: “Nhìn này. Đây là chiếc răng ta nhổ từ miệng nó ra. Tặng cho muội.”
Khương Du ngạc nhiên: “Tặng cho ta?”
Đỗ Hạo Ngọc nhìn nàng, giọng bỗng dịu đi: “Biểu ca xin lỗi muội. Năm đó rời đi không một lời. Muội có giận ta không?”
Khương Du lắc đầu. Khi ấy nàng còn nhỏ, có giận cũng chỉ là vì không còn ai chơi cùng.
“Không đâu. Muội biết biểu ca chắc chắn có việc phải làm.”
Đỗ Hạo Ngọc nhìn nàng một lúc: “A Du… sau này biểu ca sẽ không đi nữa.”
Nói xong, hắn đặt chiếc răng nanh vào tay nàng, rồi khẽ gõ nhẹ lên trán nàng một cái.
“Đi ngủ sớm đi.” Nói rồi hắn nhanh nhẹn nhảy qua lan can hành lang. Chỉ chớp mắt đã biến mất.
Khương Du nhớ ra rằng biểu ca cũng từng học võ, thân thủ quả thật không tầm thường.
…
Về đến phòng, nàng rửa mặt rồi lên giường. Nàng lấy chiếc răng nanh ra xem. Răng đã được mài nhẵn, phần gốc bo tròn, trên đầu còn khoan một lỗ nhỏ—rõ ràng là để xỏ dây đeo.
Thúy Bình nhìn thấy thì kinh ngạc: “Nhị cô nương, đây là răng hổ sao?”
“Đại biểu ca thiếu gia thật sự lợi hại như vậy? Giếc được cả hổ?”
Khương Du cũng thấy chuyện này thật kỳ lạ, chỉ khẽ nói: “Đi ngủ thôi.”
Đêm đó nằm trên giường, Khương Du nhớ lại ánh mắt của Đỗ Hạo Ngọc khi nãy.
Mọi chuyện dường như đang thuận theo tự nhiên.
Mẫu thân nàng đồng ý.
Phụ thân cũng không phản đối.
Nhìn thái độ của Chu thị, bà vẫn yêu quý nàng như trước. Thậm chí còn để Đỗ Hạo Ngọc đưa nàng về phòng, dù theo lễ nghi, biểu huynh muội cũng nên tránh hiềm nghi.
Còn Đỗ Bình thì càng khỏi nói. Ông từ nhỏ đã rất cưng chiều nàng, hiển nhiên cũng ngầm đồng ý.
Chẳng lẽ… cứ thế thôi sao?
Nếu năm đó Đỗ Hạo Ngọc không rời đi, có lẽ nàng đã sớm gả vào Đỗ gia rồi. Nhưng trong lòng nàng lại dường như có một tiếng nói khác.
Nàng nhớ đến cuộc nói chuyện với phụ thân sau khi trở về, về Thượng Cung Cục. Dù cả đời không được lấy chồng, nhưng nơi đó lại là một thế giới hoàn toàn khác.
Chỉ là… nếu thật sự vào Thượng Cung Cục, nàng khó tránh khỏi sẽ gặp lại Lâm Bạc Chi.
Dù sao hắn cũng sắp được lập làm Thái t.ử.
Thậm chí sau này… khi hắn bước lên ngôi vị cao nhất kia, nàng vẫn phải cúi đầu xưng thần trước hắn.
Khương Du nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, trong lòng bỗng mơ hồ. Nhưng có lẽ vì quá mệt, chẳng bao lâu sau nàng đã thiếp đi.
💬 Bình luận chương