Đương sự còn chưa lên tiếng, ta đã từ phía sau Thế Hiên bước tới, chàng lo lắng nắm lấy tay ta, ta mỉm cười nhìn chàng, im lặng không nói, nhưng chàng vẫn hiểu , tin tưởng buông tay ta ra .
Ta bước đến gần Tử Thuần, mặt đối mặt với hắn, nhẹ nhàng nói :
“ Tử Thuần, ta không ham gì cái ghế Hoàng Hậu hay Thái tử phi cả! Ta chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường, vô lo vô nghĩ. Thế nhưng , Thế Hiên không giống như ta, chàng có một Đại Hương triều , có những thứ mà chàng phải bảo vệ. Là nam nhi đại trượng phu, chàng không thể vì ta mà buông bỏ trách nhiệm từ khi mới lọt lòng, không thể cùng ta phiêu bạt , du sơn ngoạn thủy. Tử Thuần, chuyện đã đến nước này, ta cũng không muốn trơ mắt nhìn nữa, bây giờ nếu ngươi chịu an phận, thả mọi người, ta sẵn sàng thay chàng nhường ngôi vị cho ngươi,Hiên sẽ lui về làm vương gia, bỏ qua tất cả mọi chuyện, có được không?”
“ Bỏ qua sao? Ha ha ha! Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy! Những gì Hiên nợ ta suốt những năm qua, đệ ấy đều phải trả đủ! Ta chẳng thà tự mình đoạt lấy, không cần các ngươi nhường!” Âu Dương Tử Thuần mặt đầy phẫn nộ, sát khí đằng đằng kết hợp với bộ hỉ phục đỏ rực làm hắn càng giống một ác quỷ Tu – la từ Địa Ngục.
Vừa hay Tuyết Thần cũng đồng thời dẫn theo một đám hộ vệ tới, ánh mắt như có như không lướt về phía ta.
Tử Thuần chậm rãi giơ tay lên, Tuyết Thần lập tức rút lệnh bài ra, đám hộ vệ phía sau lập tức phi thân lên, tốc độ nhanh đến mức ta không nhìn ra bao vây lấy chúng ta. Huyết Ảnh vệ của Hiên lập tức bắt đầu ứng chiến, lại còn thêm cả quân đội của Tử Thuần cũng xông vào tham gia. Tử Thuần và Hiên không nói không rằng, nhìn nhau một lúc rồi phi thân lên, xông vào đánh.
Ta lui lại bảo vệ Uyển Thanh và phụ hoàng mẫu hậu, lo lắng nhìn Hiên và Tử Thuần cũng đang giao đấu trên không rất kịch liệt, so với lần Đại Hội Kiếm Pháp lần trước còn muốn hơn.
Kiếm pháp của chàng, ta không lo. Chỉ lo chàng còn đang thương tích đầy người, dù đã uống hai viên thần dược nhưng cũng không thể chắc chắn được. Uyển Thanh đang chăm chú nhìn thì đột nhiên có linh cảm không tốt, quay sang liền thấy Tuyết Thần đang phi thân tới, chĩa mũi kiếm về phía ta, mà ta còn đang ‘say sưa’ như sống đã không thể ở bên nhau, cùng nhau hạnh phúc, thì ít nhất khi chết, vẫn có thể được chết cùng nhau, đó xem như cũng là một kết cuộc viên mãn.
Ta nhắm mắt, âm thầm cảm thấy vui mừng thay cho Uyển Thanh. “Sống thì thế nào? Chết thì đã sao? Sống chết đều có cơ duyên, muôn vật tự có luân hồi (*).”
(*) Đây là câu nói mình trích từ trong truyện Hương Mật Tựa Khói Sương nhé!
Câu này rất hay, cũng rất chí lí. Nếu quả thực như vậy, chỉ hi vọng kiếp sau hai người lại một lần nữa gặp nhau, nối tiếp đoạn tình còn đang dang dở ở kiếp này.
Đôi khi, chết cũng là một sự giải thoát…
Ta xoay người lại , muốn xem hai người kia thế nào thì đột nhiên phát hiện, ngoài mấy tên binh lính cùng ảnh vệ đang đánh nhau đến thất loạn bát tao thì chẳng thấy hai người họ đâu, nhưng phát hiện thấy phía Đông có tiếng đánh nhau văng vẳng đâu đây. Ta vén vạt váy, quay lại dặn dò mấy người còn lại một phen rồi chạy theo, dù gì trong số đó cũng có quan võ, nên không sợ .
“ Ảnh Hiên! Ảnh Hiên!”
Ta vừa chạy vừa gọi lớn, khổ nỗi bọn họ thế nào lại bay khỏi Hoàng Cung thế này? Mà từ khu vực nhà lao này mà chạy thẳng ra là đến bìa rừng. Híc.. tường cao thế này, sao mà qua? Mà Hoàng Cung chỉ có một lối đi duy nhất, xem ra ta đành phải dùng ngựa thôi! Hi vọng sẽ đến kịp lúc. Bởi vì nếu ta nhớ không nhầm, thường là sau bìa rừng, sẽ có một hẻm núi dốc, rơi xuống đó thì e là thịt nát xương tan.
P/S : ài, tính để Tuyết Thần xuyên, nhưng đột nhiên nhớ tới Uyển Thanh, cho Ngọc Nhi xin lỗi >’’
💬 Bình luận chương