“Mau, ngươi mau đi hoàng cung bẩm báo Hoàng Hậu nương nương, nói Đông Cung có biến, mau mời người tới!”
Người cung nữ nghe nói thế, cũng không quản được nhiều, lập tức xách làn váy chạy vào trong bóng đêm.
Hơn nửa canh giờ sau, Lý Thần nhìn thoáng qua vết máu đỏ bừng trên khăn trải giường, cảm thấy vừa lòng rời giường mặc quần áo.
Đã kiểm tra, cũng đã test thử, băng thanh ngọc khiết!
Trên giường, bả vai trắng mịn của Triệu Nhụy lộ ra bên ngoài, nàng ôm chăn khóc thút thít.
“Khóc cái gì, bây giờ còn gì để khóc.”
Lời của Lý Thần khiến Triệu Nhụy cảm thấy xấu hổ, buồn bực; ánh mắt nàng nhìn về phía Lý Thần ẩn chứa một chút lạnh lẽo.
“Bổn cung rất thích ánh mắt của ngươi.”
Lý Thần giơ tay v**t v* gương mặt mềm mại của Triệu Nhụy, ngón tay chậm rãi lướt qua môi, hắn khẽ cười nói: “Cứ như vậy đi, ngươi càng căm hận bổn cung, bổn cung càng vui mừng.”
Vừa nói xong, hắn cũng không thèm để ý chút hận thù của Triệu Nhụy, vội vàng bước chân đi ra ngoài tẩm cung.
Vừa mới mở cửa ra, Lý Thần đã nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập cùng tiếng xe ngựa vang lên.
Một đội Vũ Lâm vệ uy phong lẫm liệt ghìm ngựa ở trước cửa tẩm cung, đám người nhìn Lý Thần bằng ánh mắt đằng đằng sát khí, trong đó có một người thủ lĩnh nhìn hắn bằng ánh mắt thù hận, giống như hận không thể lập tức ăn tươi nuốt sống Lý Thần.
Sau đó đội Vũ Lâm vệ tách ra hai bên trái phải, để lộ ra một cỗ kiệu xa hoa lộng lẫy, đỉnh kiệu tạc hình phượng hoàng đại biểu cho bậc mẫu nghi thiên hạ.
m thanh chói tai của thái giám vang lên vọng khắp Đông Cung.
“Hoàng Hậu nương nương giá lâm!”
“Hoàng Hậu nương nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.”
Toàn bộ người trước tiền điện đều quỳ xuống.
Bên trong kiệu, một đôi bàn tay vén rèm lên, một nữ nhân cực kỳ xinh đẹp mặc phượng bào, phong thái mẫu nghi thiên hạ dẫm lên lưng thái giám bước xuống.
“Nhi thần thỉnh an mẫu hậu.”
Lý Thần nhìn thấy Hoàng Hậu Triệu Thanh Lan có khí chất thiên hạ vô song, dung mạo tuyệt trần thì giơ tay hành lễ nói.
“Ngươi còn biết bổn cung là mẫu hậu của ngươi?”
Triệu Thanh Lan trừng mắt phượng nhìn Lý Thần, hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bước vào trong điện.
Theo sau nàng ta là tên thị vệ Vũ Lâm vệ đang dùng ánh mắt đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm Lý Thần.
“Đứng lại.”
Lý Thần thờ ơ mở miệng, hắn nhìn chằm chằm tên thị vệ kia, lạnh lùng nói: “Đông Cung là chỗ ở của bổn cung, cũng không khác cấm cung là bao, ngươi mà một tên thị vệ nho nhỏ cũng dám vào trong điện? Chán sống à?”
Trần Trí bị ngăn lại nghe thấy thế thì đỏ bừng mặt, xấu hổ bực bội nói: “Bổn tướng là chỉ huy sứ của thị vệ đại nội, phụ trách bảo vệ an toàn cho Hoàng Hậu nương nương…”
“Chỉ huy sứ của thị vệ đại nội? Cũng chỉ là một con chó trông cửa cấp cao mà thôi, chung quy lại vẫn là chó.”
Trần Trí nghe thế thì giận tím mặt, hắn ta dùng ánh mắt hung ác nhìn chằm Lý Thần, tay đã đặt lên chuôi đao nơi eo.
Ánh mắt của Lý Thần bình thản tới dọa người, hắn lạnh lùng nói: “Thiên hạ này là của Lý gia ta, là phụ hoàng ta, bổn cung là Thái Tử, là trữ quân tương lai, ngươi chỉ là một con chó trông cửa mà hoàng thất nuôi dưỡng, cũng dám nhe răng với chủ nhân?”
Lý Thần cười lạnh nói: “Ngươi dám động đao? Bổn cung cam đoan, đao này của ngươi cho dù chỉ rút ra một phân cũng là mắc vào tội ám sát Thái Tử, tội ngang mưu phản, ngươi rút ra cho bổn cung xem thử?”
💬 Bình luận chương