Cô ta đứng bên bể bơi động viên bọn trẻ: "Tử Dục và Tử Ngải, cố lên!"
Vốn dĩ tất cả bảo bối đã sẵn sàng hết rồi, khi tiếng hô "Thi đấu bắt đầu" của Phương Đường vang lên, bốn đứa trẻ giống như sủi cảo, nhanh chóng nhảy xuống nước không một chút do dự, rồi tăng tốc bơi về phía trước.
Khương Húc là đứa lớn nhất trong bốn đứa trẻ, cậu nhóc xuất phát nhanh nhất, khoảng cách khi nhảy xuống nước cũng xa hơn những bạn nhỏ khác, tạm thời xếp ở vị trí thứ nhất.
Nhưng phía sau cậu nhóc còn có hai bảo bối đang đuổi theo.
Tư thế bơi của Tử Dục và Tử Ngải đều rất chuẩn, tuy chỉ mới ba tuổi rưỡi nhưng trông các bé giống như những đứa trẻ đã học bơi từ rất lâu, ở dưới nước thoải mái như ở trên bờ. Hai người không phân cao thấp, tốc độ gần như bằng nhau, hơn nữa còn đang từ từ nhanh hơn, họ sắp vượt qua Khương Húc ở phía trước họ một chút.
Vận động viên nhỏ đang bơi ở phía sau là Niệm Niệm.
Niệm Niệm ở trong nước, tư thế bơi lội giống như một chú chó con, đầu nhô lên khỏi mặt nước, bốn chân không ngừng đạp nước, vì cơ thể còn nhỏ nên tay chân ngắn ngủn của cô bé đang nỗ lực vẩy đập trong nước. Ngay cả cái bụng nhỏ tròn vo kia cũng đang phát huy sức lực, nỗ lực đẩy về phía trước.
Cố Cẩn luôn biết trước như vậy thì con đã để mẹ đuổi theo từ phía sau rồi, vì muốn trốn mẹ, nhất định con sẽ bơi nhanh hơn nữa!"
Phương Đường: “Thì ra mẹ của con là hổ cái à.”
“Vâng, bây giờ mẹ mới biết ạ?” Chuyện mẹ chính là hổ cái này, Khương Húc còn tưởng rằng mẹ mình đã sớm biết rồi.
Phương Đường tức giận đến mức lấy khăn xoa mạnh cái đầu nhỏ ở trong tay cô ấy, khiến Khương Húc hét to lên.
Cố Cẩn cũng đang lau tóc cho Niệm Niệm, tóc của cô bé vừa mỏng vừa mềm mại, sờ vào có cảm giác rất thoải mái, thật ra thì bà chăm sóc trẻ con không tốt lắm, sau khi sinh ra Giang Trầm, hầu như Cố Cẩn rất ít chăm sóc anh.
Lúc này, đối mặt với Niệm Niệm, động tác của bà trở nên cực kỳ nhẹ nhàng, sợ mình vô tình làm đau đứa nhỏ trong lòng ngực.
💬 Bình luận chương