
Tạ Huyên xuất thân Tạ thị đất Túc Châu, dung mạo xuất chúng, gia thế hiển hách. Cuộc đời hắn trước nay thuận buồm xuôi gió, chưa từng nếm mùi trắc trở. Lại thêm khoa thi năm ấy đỗ Thám hoa, một bước thành danh, phong quang vô hạn. Chẳng ngờ trong lúc diệt phỉ, hắn lại bị một thứ nữ của viên tiểu quan nơi ấy quấn lấy. Mà chủ mẫu trong nhà kia cũng chẳng phải dạng vừa, miệng lưỡi sắc bén, vừa mở lời đã ép hắn phải chịu trách nhiệm với thứ nữ ấy. Lại thêm kẻ thù bên cạnh châm dầu vào lửa. Tạ Huyên đau đầu không thôi, đang định về bẩm phụ mẫu để xử lý việc này, thì lại bị báo tin sét đánh ngang tai, công chúa đã để mắt tới hắn. Nếu không cưới cô nương kia, Tạ Huyên ắt phải làm phò mã. Phò mã đương triều không được nhập sĩ. Tạ Huyên không cam lòng mười năm khổ học đổ sông đổ bể, đành phải gật đầu đồng ý hôn sự, vội vàng thành thân với vị cô nương kia. May mắn thay, nàng ấy là người hiểu chuyện. Ngay đêm tân hôn, đã thẳng thắn nói rõ mọi điều. Hai người ước định, ba năm sau sẽ hòa ly, đến lúc đó nam cưới nữ gả, không ai vướng bận. Nhưng… Tạ Huyên lại hối hận. Nàng ấy tính tình ôn hòa, hiếu thuận bà mẫu, đối đãi với mọi người trong phủ đều hòa nhã, chu toàn. Tạ Huyên nghĩ, cứ bình bình đạm đạm sống vậy, kỳ thực cũng chẳng tệ. Hắn chẳng muốn hao tâm tổn trí thêm nữa. Chỉ là thê tử luôn giữ khoảng cách với hắn, hệt như hắn là hồng thủy mãnh thú. Một lần tình cờ, Tạ Huyên phát hiện, thê tử luôn cho rằng hắn đã có người trong lòng. Hắn tức quá hóa cười. Nghĩ rằng giải thích rõ ràng rồi, hai người sẽ có thể yên ổn mà sống. Ai ngờ thê tử hắn vẫn lạnh nhạt hờ hững như cũ. Cho đến khi hắn phát hiện, nàng còn đối với Đại Hoàng ( chó vàng) trong phủ nhiệt tình hơn cả với hắn. Ngay lúc đó, Tạ Huyên quyết định, nhất định phải khiến thê tử yêu mình, yêu đến thiếu hắn liền sống không nỗi. Vì vậy hắn còn cố ý tìm “ngoại viện" giúp đỡ. Thấy hắn ngày càng tự tin, người kia còn tưởng mọi chuyện đã thuận buồm xuôi gió, chắc chắn thê tử hắn sớm đã say như điếu đổ.
Đánh giá của bạn: