* bởi sát châu, nhao nhao rơi xuống đất, giống như một khu rừng màu đen.
Ánh trăng thê lương chiếu rọi xuống, từng cây trường mâu phản chiếu ra cái bóng hẹp dài.
"Nếu như thiên phú kiếm đạo của ta đã không tốt, vậy thì... Vẫn là trở về nghề cũ đi"
La Hồng nổ nụ cười.
Đối mặt với đội quân đông như nước biển đang không ngừng lao lên bất chấp sinh tử.
Bày tay đang giơ lên bỗng nhiên nắm lại.
"Quân đoàn của ta..."
"Ở đâu?!"
Vừa mới dứt lời.
Dưới cái bóng hẹp dài của từng cây trường mâu cắm trên mặt đất, có từng bóng đen xiêu xiêu vẹo vẹo không ngừng đứng thẳng lên.
Đôi mắt đỏ tươi trong đêm tối như tử thần nhìn chăm chú.
Bóng đen hẹp dài, vô cùng vô tận ngăn trước người La Hồng.
Số lượng khoảng mấy trăm...
Có Tam phẩm, có Tứ phẩm, có Ngũ phẩm, Thất phẩm, Bát phẩm, Cửu phẩm...
Võ tu, Tà tu, Kiếm tu... đủ loại.
Huyết y trên người La Hồng bay lên, khóe miệng khẽ nhếch, cảm nhận lực tà sát trong đan điền đang nhanh chóng bị tiêu hao.
Trong ánh mắt toát ra vẻ điên cuồng.
Cơ thể hắn hơi cúi xuống, sau đó bàn chân đạp mạnh khiến bụi cát mù mịt, cả cơ thể nhanh chóng xông ra ngoài.
"Giết!"
Trăm bóng đen im ắng lướt về phía đội quân xung phong liều chết của phủ Giang Lăng.
Một người đối đầu một đội quân!
Hưu hưu hưu!
Ba thanh kiếm Thiên Cơ, Thuần Quân, Phiêu Tuyết cũng ngự kiếm mà lên dưới sự điều khiển của La Hồng, im ắng lướt đi trong đêm tối.
"Châu chấu đá xe"
Thân phó thống lĩnh thản nhiên nói.
Cuối cùng, trong nháy mắt quân đoàn bóng đen va chạm với phủ quân.
Giống như dòng suối mềm mại va chạm với những cơn sóng của biển lớn.
Trong nháy mắt bị nuốt hết!
Nhưng mà, chỉ một khắc sau, đôi mắt của Thân phó thống lĩnh đột nhiên co rụt lại.
Thế cục nghiền ép như trong tưởng tượng chưa từng xuất hiện, La Hồng cũng không bị giày xéo trong nháy mắt.
Sau khi những bóng đen kia bị xé nứt nhanh chóng hội tụ lại, lại lần nữa đuổi giết.
Dường như vĩnh sinh bất diệt.
💬 Bình luận chương