* thành.
Kim Long bàng bạc chiếm cứ, quan sát.
La Hồng quật cường ngẩng đầu lên.
Xung quanh cơ thể hắn, khí Chính Dương không ngừng tỏa sáng hóa thành một con bạch mãng Kim Long quan sát bạch mãng.
Thánh chỉ rơi xuống.
Một dòng chữ to màu vàng hiện trong khoảng không.
"Tuyên, La Hồng vào kinh!"
Uỳnh!
Dường như có một thanh âm cổ xưa như xa như gần truyền tới, văng vắng bên tai La Hồng.
Khiến khí huyết bên trong người hắn sôi trào, xương cốt như muốn nứt ra.
Đầu của La Hồng bị áp chặt xuống, hợp với thân người vuông một góc chín mươi độ.
Thế nhưng, nghe xong những lời này, La Hồng nghiến răng, đầu đang cúi xuống từng chút một ngẩng cao lên.
Từ từ đối thẳng mặt với thánh chỉ.
Sợi tóc của La Hồng tùy ý bay tán loạn, ánh mắt điên cuồng nhìn đăm đăm vào Kim Long, rồi lại nhìn chằm chằm vào thánh chỉ như đang nhìn chằm chằm vào Hạ Hoàng thần bí.
Chậm rãi nói: "Công tử ta..."
"Không gặp!"
"Cút!"
Kế đó, cất giọng cười to, cười một cách sảng khoái.
Lão thái giám nheo mắt lại, đang định quát lớn.
Đùng!
Ngay lúc lời nói vừa dứt.
Phía trên Đông Sơn.
Có một cây đào đang đung đưa qua lại như hạt giống rơi xuống, chốc lại bén rễ đâm chồi nảy lộc, mọc thành cây đào mới cao lớn, hoa đào nở rộ, hồng cả một góc trời.
Một thư sinh nho nhã mặc y phục màu lam, tay áo bay phất phới trong gió, nằm dưới gốc đào, tay thì cầm sách Thánh Hiền, cười tươi như hoa.
Nhẹ nhàng nói.
"Tiểu sư đệ, Phu tử bảo đệ đi gõ chuông kìa."
Khắp cả huyện An Bình vào lúc này, nơi đâu cũng bị bao trùm bởi một luồng áp lực mạnh mẽ khiến người khác cảm thấy nghẹt thở.
Đó chính là uy lực của Hoàng đạo, uy nghiêm của thiên tử.
Hạ Hoàng mở thánh ngôn ngưng tụ thánh chỉ, muốn triệu La Hồng vào kinh thành.
Thế nhưng, La Hồng lại mở miệng từ chối.
Hai chữ "không gặp" như sét đánh, trực tiếp phản bác lời Hạ Hoàng, chống đỡ lại ý chỉ triệu kiến của Hạ Hoàng!
Rất nhiều người vô cùng hoảng hốt, máu huyết trong cơ thể như muốn sôi trào.
Triệu Tinh Hà lẳng lặng đứng trên thành lâu, ánh mắt rạng rỡ, trên người ông hội tụ sức mạnh của năm ngàn hắc kỵ tựa như một thanh hắc đao muốn xẻ bầu trời đầy mây đen.
Vào giờ phút này, chỉ có ông mới biết hành động của La Hồng khiến người ta sảng khoái tới chừng nào!
Trấn Bắc Vương cầm Thư Diện Thánh, từng bước đi tới Thiên Cực cung, nhưng cuối cùng lại chỉ nhận được một câu "không gặp" của Hạ Hoàng. Hạ Hoàng không những từ chối gặp mặt Trấn Bắc Vương mà còn gây nên áp lực khiến ông bị thổ huyết.
Mục đích Trấn Bắc Vương cầu kiến bệ hạ là gì?
Chính là vì muốn đòi lại công bằng cho đứa cháu trai bị ức h**p bên ngoài kia nhưng Hạ Hoàng lại... không muốn trả lại công bằng cho ông.
Bởi vì, người ức h**p La Hồng chính Thái Tử.
Hạ Hoàng không chịu ra mặt, mà hiện giờ công tử vừa gõ hồi chuông phản Hạ ở huyện An Bình, Hạ Hoàng lại truyền thánh chỉ muốn dựa vào một tở chiếu lệnh để triệu công tử vào kinh?
Dựa vào cái gì?
Hai mắt Triệu Tỉnh Hà đỏ ngầu.
Câu trả lời của La Hồng khiến suy nghĩ trong đầu ông thông suốt, khiến huyết mạch ông như muốn sôi trào!
💬 Bình luận chương