Diệp Vô Phong và Lâm Thư Âm cùng nhau bước ra khỏi khách sạn, khi đi đến chiếc xe BMW X5 thì Diệp Vô Phong bất ngờ nói:
“Thư Âm, để anh lái xe.”
Lâm Thư Âm đã uống không ít rượu, lúc đầu cô ấy có hơi rụt rè, sau đó lại buông bỏ để thuận theo mọi người.
Lâm Thư Âm nghe vậy thì ngồi qua ghế phụ.
Diệp Vô Phong xem kính chiếu hậu ở trong xe thì nhìn thấy có hai người còn rất trẻ đang lái hai chiếc xe mô tô khác nhau chạy chậm đến chỗ này.
Diệp Vô Phong thời dài:
“Dù đi tới đâu cũng đều có những người không biết dùng mắt để nhìn.”
Lâm Thư Âm nói một cách áy náy:
“Em rất xin lỗi anh, là bạn học của em đã khiến anh chịu thiệt thòi.”
Diệp Vô Phong ngắm nhìn khuôn mặt quyến rũ của Lâm Thư Âm, anh lắc đầu cười nói:
“Không một ai muốn nói lời xin lỗi với người kẻ đó yêu.
Yên tâm đi, với cái thể loại sâu bọ như Quách Chấn Vũ này anh thật sự không hề để trong lòng.
Chỉ cần nhịn một chút là mọi chuyện sẽ thành mây bay.
Nhưng tên này cũng thật quá đáng, anh không thể làm được gì khác trừ việc thu mua công ty Hoa Cường của hắn ta.”
Lâm Thư Âm ngạc nhiên nói:
“Anh đừng vì mấy chuyện đấu võ mồm đó mà thu mua công ty của Quách Chấn Vũ thật nha.”
“Tất nhiên là không rồi.
Dù gì công ty Hoa Cường vẫn còn một ít giá trị với anh.
Em cứ yên tâm là được rồi, anh sẽ không đưa ra những quyết định mù quáng đâu.”
Diệp Vô Phong nói một cách vô cùng tự tin.
Khi mà hai người họ tìm đại một khách sạn khác để ở lại thì hai người trên hai chiếc xe mô tô cũng xuống xe đỗ lại ở gần đó để quan sát.
Diệp Vô Phong hoàn toàn không để ý đến hai người kia.
Bởi vì từ lúc anh và Lâm Thư Âm đi vào khách sạn thì cả hai cũng chưa từng rời khỏi đó một lần.
“Thật kỳ quái! Cậu Quách, cậu sai chúng tôi đi giám sát hai người Diệp Vô Phong và Lâm Thư Âm, nhưng từ khi hai người bọn họ bước vào một khách sạn ở ven biển khoảng chiều ngày hôm qua thì đến tận chiều ngày hôm nay họ vẫn mãi chưa chịu đi ra.”
Quách Chấn Vũ cũng cảm thấy bực tức trong lòng:
‘Hai người kia dù là vợ chồng thì cũng không nên ham mê hưởng thụ như vậy chứ.
Tại sao cả một ngày trời mà hai người họ cũng không chịu xuất hiện hả? Chẳng lẽ là đã xảy ra chuyện gì rồi?’
Nhưng Quách Chấn Vũ vẫn đưa ra mệnh lệnh:
“Tiếp tục gây chuyện với cả hai người đó.
Tốt nhất là có thể khiến cả hai người họ bị cảnh sát bắt lại, để bọn họ không có thời gian rảnh rỗi nữa.”
Đây là kế hoạch của Quách Chấn Vũ.
Dù cho là Diệp Vô Phong thật sự có khả năng như anh ta nói, nhưng muốn thu mua công ty Hoa Cường vẫn cần thời gian, mà còn cần gom góp tiền bạc nữa.
Đâu hề dễ như Diệp Vô Phong nói đâu.
Thế là Quách Chấn Vũ không để cho bọn họ có thời gian để hành động.
Tất nhiên là để đề phòng bất trắc, Quách Chấn Vũ cũng đã gọi điện cho bố của anh ta để hỏi thăm rõ tình hình hiện tại của công ty.
Sau khi xác nhận không có biến động gì xảy ra thì Quách Chấn Vũ mới chịu yên lòng.
Vào lúc hoàng hôn, hai người Diệp Vô Phong và Lâm Thư Âm rốt cuộc cũng chịu xuất hiện.
Lâm Thư Âm ăn mặc rất đơn giản, cô ấy mặc một bộ trang phục trông rất phổ biến.
Diệp Vô Phong cũng chỉ mặc quần jean với áo thun trắng bình thường.
Hai người cùng nhau đi trên vỉa hè.
“Báo cáo cậu Quách, rắn độc đã rời hang.”
“Rất tốt, hai người bám theo họ, tiếp tục báo cáo vị trí của cả hai bên.”
Trong lòng Quách Chấn Vũ rất là vui mừng:
“Thằng khốn này mày ngon lắm! Cái thành phố Hoa Hải này chính là địa bàn của ông mày có biết chưa!”
Diệp Vô Phong đi chưa được bao xa thì đã cảm thấy có bốn người đang bên đó kiểm tra camera ở khu vực bên này.
Hai tên bám đuôi kia cảm thấy tình hình không ổn thì lập tức muốn bỏ trốn.
Có một tên trong đó mới vừa người đi thì đã bị Diệp Vô Phong bắt lấy cổ tay mà nói:
“Này người anh em, tông đổ kệ hàng của người ta xong giờ lại muốn chạy hả, đâu dễ vậy đâu.”
Hai tên bám đuôi bất đắc dĩ phải lấy điện thoại di động ra hoàn thành thủ tục chuyển khoản.
Sau khi bồi thường cho cửa hàng một triệu rưỡi thì bọn chúng còn bị đuổi khỏi chỗ đó.
Lâm Thư Âm vẫn luôn mang vẻ mặt buồn cười:
“Hai tên tấn công anh.
Khi Diệp Vô Phong có ý định né người qua một bên thì anh nhận diện được một mối nguy hiểm khác.
Hóa ra ở đằng sau Diệp Vô Phong còn có một người trẻ tuổi mặc đồ thể thao đang cầm trong tay con dao bỏ túi mà đâm về phía lưng anh.
Một cao thủ cấp chiến thần như Diệp Vô Phong tất nhiên không hề để ý gì đến đòn tấn công vụng về sơ xài của hai con tép này.
Anh còn cố ý lùi về phía sau nửa bước.
Người trẻ tuổi mặc bộ đồ thể thao thấy vậy thì vô cùng vui vẻ mà nghĩ thầm:
‘Thằng khốn, mày không né sang bên cạnh tức là mày đang chọn cái chết!’
Thế là người trẻ tuổi nhắm ngay lưng Diệp Vô Phong mà dùng lực đâm mạnh con dao vào.
Nhưng vì tên này sợ hãi nên đã nhắm mắt mà đâm!.
💬 Bình luận chương