“Lâm Hoài Công đã chết! Hơn nữa Hổ Tam cũng chết, người thợ khoá kia cũng chết luôn rồi...” Bạch Tinh Đồng vô cùng bất lực gọi điện thoại thông báo tin này cho Diệp Vô Phong.
Diệp Vô Phong cười khổ: “Không phải bọn họ đều được cảnh sát của cô trông coi sao? Làm sao có thể chết được?”
Bạch Tinh Đồng bất lực nói: “Tôi đã điều tra qua, không có bất kỳ sai sót nào, những người này vốn dĩ đã được canh gác cẩn thận trong trại giam, nhưng lại chết một cách khó hiểu, tất cả họ đều chết do suy tim.”
“Suy tim! Có loại thuốc nào mà con người người uống vào sẽ chết như triệu chứng của bệnh suy tim không?” Diệp Vô Phong nảy ra một ý nghĩ.
Bạch Tinh Đồng lắc đầu: “Bác sĩ pháp y của chúng tôi đã khám nghiệm tử thi, không hề tìm thấy bất kỳ thành phần dược liệu nào như thế cả!”
Diệp Vô Phong lại nói: “Chẳng lẽ là một loại võ công, chỉ cần đánh vào trái tim sẽ xuất hiện triệu chứng tương tự như suy tim?”
“Võ công?” Bạch Tinh Đồng có chút bối rối: “Loại võ công nào có thể đạt được hiệu quả như vậy chứ?”
Diệp Vô Phong cũng suy tư: “Ờ, tôi cũng không biết rõ lắm.
Tôi chỉ nhớ trong võ thuật cổ truyền có ghi chép lại hình như có một loại võ công tên là ngũ độc xuyên tâm chưởng.
Chỉ cần đánh vào lưng hoặc ngực, sẽ khiến tim bị chấn thương và ngừng đập.
Bên ngoài không có bất kỳ dấu vết nào.
Tôi cảm thấy các dấu hiệu có vẻ giống như bệnh suy tim cô đề cập đến.”
“Ngũ độc xuyên tâm chưởng? Nhưng bây giờ là xã hội hiện đại, có ai lại đi luyện loại võ công này chứ?” Bạch Tinh Đồng nghi ngờ hỏi.
Diệp Vô Phong nói: “Nếu như không phải thuốc, tất nhiên là do võ công, người tu luyện thành công loại võ công này, chắc chắn là một cao thủ cấp bậc đại sư.
Nếu không trại giam canh gác kỹ lưỡng như vậy, người thường làm sao có thể vào được?”
Bạch Tinh Đồng cảm thấy có lý: “Ừ, những gì anh nói, tôi cũng nghĩ có thể do một vị võ công cao thủ làm nên.
Nhưng ai có thể làm được chuyện này? Vào trại giam giết người, là phải có lá gan cực kỳ lớn.”
Diệp Vô Phong nói: “Thực ra ở tỉnh Liêu Đông này có rất nhiều người vô cùng can đảm.
Ví dụ như ông Kiều Thất đó.”
Bạch Tinh Đồng nói: “Tất nhiên chúng tôi cũng nghi ngờ Kiều Thất, nhưng mà hoàn toàn không có bằng chứng.
Cũng giống vụ án dì Mã bị làm hại, chúng tôi chỉ có thể bắt Đại Tùng về kết án, cho tới lúc chết Đại Tùng cũng không chịu thừa nhận việc này là do Kiều Thất sai khiến, chúng tôi cũng chẳng có cách nào.”
“Kiều Thất nhất định sẽ bị lật đổ.” Diệp Vô Phong tự tin nói.
“Tôi muốn ông ta bị pháp luật trừng trị! Ông ta đã làm quá nhiều điều ác!” Bạch Tinh Đồng cũng cực kỳ tức giận nói.
“Đường Trảm, cậu đã từng nghe qua loại võ công có thể sau khi giết người ngụy tạo thành triệu chứng bệnh suy tim chưa?” Diệp Vô Phong gọi Đường Trảm hỏi.
Đường Trảm cười khổ: “Đại ca, chuyện mà anh còn không biết, hỏi em cũng không có tác dụng! À đúng rồi, Tạ thị đã được thu mua thành công, chỉ còn chờ chị dâu tiếp quản.”
“Đã biết.” Diệp Vô Phong cúp điện thoại, thản nhiên đi lang thang trên phố, nhưng lại có cảm giác phía sau có người ý đến anh, xin anh đừng chê cười.”
Diệp Vô Phong gật đầu: “Để ý tới tôi? Nếu anh đã có thể thẳng thắn nói ra như vậy, tôi chắc chắn sẽ không chê cười.”
“Ha ha, sảng khoái!” Thiết Thoái Dương cười, rồi lại hạ giọng: “Anh Diệp, trong khoảng thời gian này, anh đã sai người mua văn phòng ở phố Phúc Lâu, thu mua Tạ Thị, ép chết Đại Tùng, đánh bại Trần Cương.
Thật ra tôi cứ suy nghĩ mãi, anh Diệp đến Phụng Thiên là muốn làm chuyện gì?”
“Ồ?” Diệp Vô Phong trong lòng thầm kinh ngạc, Thiết Thoái Dương này thật đúng là không tầm thường! Nếu anh ta biết về những thứ khác thì không nói, nhưng rất khó để biết về trận chiến của mình với Trần Cương.
Dù sao thì đó cũng không phải là nơi công cộng.
Anh ta không phải là doanh nhân, làm sao anh ta có thể biết anh đã thu mua Tạ thị?.
💬 Bình luận chương