Chương 608:
Du Kinh Hồng lắc lắc đầu: “Đường đang tắc nên cần chút thời gian để tới nơi,nếu chi nhánh không có trực thăng thì tới giờ chúng tôi vẫn bị kẹt ở đường rồi.”
Diệp Vô Phong thực sự không thể điềm đạm nổi với giao thông của Phụng Thiên.
“Nhưng đã không sao, ít nhất thì các anh cũng tới, chắc cũng giải quyết được nguy hiểm rồi.” Diệp Vô Phong cười hả hê.
Du Kinh Hồng bình tĩnh nói: “Đã giải được nguy hiểm, sau khi nhận được tin nhắn chúng tôi đã tôi là anh thì dù có chín cái gan cũng không dám đâu. Anh cũng biết con người tôi mà, trước giờ tôi đã lừa ai bao giờ, lần này quả thật không biết người phải ám sát là anh!’’
Mộ Bạch càng giải thích thì càng hoảng loạn, đằng sau lưng cũng bắt đầu đổ mồ hôi, anh ta hiểu rõ hơn ai hết lúc này Diệp Vô Phong muốn giết mình là chuyện dễ như trở bàn tay.
Người cục Hồng Thuẫn cũng ở ngay trước mặt, họ đang tò mò nhìn về phía bên này. Nếu để cho họ biết thân phận anh ta thì chẳng cần nói gì, lập tức sẽ bắt anh ta ngay.
Xét cho cùng anh ta với thân phận là một tên sát thủ, ở Trung Hoa thì sát thủ tuyệt đối là một nghề cần phải bị bắt để thẩm vấn và kết án, nếu bị lộ đám người cục Hồng Thuẫn đó sẽ truy lùng anh ta ngay tức khắc.
Anh ta thực không mong muốn trải qua phần đời còn lại của mình trong nhà tù ở Trung Hoa này chút nào.
“Diệp tư lệnh, anh nói gì đi chứ, anh rốt cuộc muốn sao đây, muốn chém muốn giết thì cũng phải nói một câu chứ, anh như vậy thật khiến tôi lo sợ!”
Mộ Bạch đã từ bỏ kháng cự, quyết định phó mặc cho số phận mình.
Lúc này Diệp Vô Phong mới điềm nhiên nói: “Anh có lẽ cũng biết tôi giờ không còn là Long Môn Tư Lệnh nữa rồi chứ?”
Mộ Bạch lắc đầu.
“Vậy anh có lẽ cũng biết tại sao hành tung của tôi vẫn luôn không bị người khác phát hiện chứ?”
Diệp Vô Phong lại gặng hỏi.
Mộ Bạch lắc mạnh đầu: “Tôi biết, vì anh không muốn người khác biết hành tung của mình h nên mới không bị người khác phát hiện!”
“Trẻ con dễ bảo. Vậy thì anh cũng có lẽ biết rằng lần này tôi tìm anh là để nói gì chứ?”
Mộ Bạch nghiêm nghị nói: “Tôi biết, tôi tuyệt đối sẽ không nói đâu, tôi không hề biết chuyện gì về anh hết, tôi đến đây để nghỉ mát, nhiệm vụ lần này là như thế nào, mục tiêu là ai, tôi mảy may chẳng hay!”
Lúc này Diệp Vô Phong mới thỏa mãn vỗ vỗ vai Mộ Bạch: “Đi nghỉ mát kha khá thì có thể rời khỏi đây rồi đấy, nếu không lúc bị người cục Hồng Thuẫn tóm được lại trách tôi không nhắc nhở, nhất là trong thời điểm nhạy cảm này, hải quan sẽ bị phong tỏa nhanh thôi.”
Mộ Bạch gật mạnh đầu, đến giờ anh ta mới biết mình đã tránh được mối nguy hiểm.
💬 Bình luận chương