“Anh Phong, anh cần bao nhiêu viên?”
Diệp Vô Phong hỏi ngược lại: “Cô có bao nhiêu viên?”
Tiểu Ngải nói: “Còn có hơn chín mươi viên.”
Diệp Vô Phong nói: “Còn ít như thế sao? Tôi định đặt hai trăm viên.
Mua thứ đồ này rất không tiện, nên tôi định mua một lần số lượng lớn để dùng từ từ.”
Tiểu Ngải hết sức vui mừng: “Anh, hai trăm viên đương nhiên là có rồi.
Khi nào anh cần?”
Diệp Vô Phong nói: “Bây giờ tôi cần, chúng ta gặp mặt ở bãi đỗ xe, tôi có thể trả trước tiền cho cô.”
Tiểu Ngải phấn chấn nói: “Em qua đó ngay.”
Một lúc sau, Tiểu Ngải mang theo số thuốc hiện có, Diệp Vô Phong trả cho cô toàn bộ số tiền bằng dịch vụ ngân hàng di động, nói: “Tiểu Ngải, lấy tiền của tôi rồi, cô không được phép chơi trò mất tích với tôi.”
Tiểu Ngải cười híp mắt nói: “Anh Phong, làm ăn coi trọng nhất là chữ tín.
Em làm sao có thể chỉ bán một lần mà không suy nghĩ tới sau này.
Anh yên tâm đi.
Khi hàng đến, em sẽ thông báo cho anh đầu tiên.”
Để tránh bị nghi ngờ, Bạch Tinh Đồng và Diệp Vô Phong đều không mất dấu hắn rồi, bước tiếp theo phải làm như thế nào? Chẳng lẽ chúng ta lại phải mua thuốc một lần nữa?”
Diệp Vô Phong nói: “Ban nãy, dựa vào báo cáo của hai nhân viên điều tra cung cấp, Mãnh Tử đã nghi ngờ chúng ta rồi.
Mặc dù là Tiểu Ngải sẽ tìm anh ta mua thuốc, nhưng tôi đoán anh ta cũng không dám tùy tiện mạo hiểm nữa đâu.”
Bạch Tinh Đồng không chịu nói: “Chẳng lẽ manh mối cứ như vậy mà bị đứt sao?”
Diệp Vô Phong nói: “Vừa rồi, tôi nghe hai nhân viên điều tra nói, bọn họ hành động.”
Diệp Vô Phong lại nói: “Ngày mai là ngày giỗ của bố mẹ tôi.
Tôi và Lâm Thư m muốn về nhà viếng mộ bố mẹ.
Tôi có thể tiện đường nghe ngóng một chút về tình hình bên trong của quặng đồng.”
Bạch Tinh Đồng gật đầu: “Diệp Vô Phong, vậy anh phải tiếp tục chịu khổ rồi.
Việc này kết thúc, tôi mời hai vợ chồng anh một bữa tiệc lớn.”
Tả Tiểu Thanh đã sớm giúp Lâm thư m đặt mua đồ cúng, Lâm Viễn Quân giúp mang đồ cúng, giấy tiền vàng bạc lên phía sau xe, Tả Tiểu Thanh còn dặn dò Lâm Thư m: “Thư m à, đây là lần đầu tiên đi gặp bố mẹ chồng, thay mẹ và bố con chào hỏi ông bà thông gia nhé, đốt cho họ thật nhiều giấy tiền.
Làm tròn đạo hiếu của một đứa con dâu.”
Lâm Thư m nói: “Mẹ.
Con nhớ rồi.”
Tám giờ sáng, Diệp Vô Phong lái xe xuất phát về quê nhà viếng mồ.
Hành trình đến Đông Hoa Huyền chỉ mất một tiếng, từ Đông Hoa Huyền đi tới Tam Lí Câu phải mất thêm nửa tiếng đồng hồ.
Lúc mười giờ, Diệp Vô Phong cuối cùng cũng về đến nhà của mình.
Đây là một thôn nhỏ được gọi là Tam Lí Câu, thôn không lớn, chỉ có hơn một trăm hộ gia đình.
Sau khi bố mẹ của Diệp Vô Phong qua đời, anh làm lính đánh thuê, liên tục chiến đấu ở nước ngoài.
Căn phòng ở trong nhà vẫn luôn nhờ thím Lan ở sân trước trông nom.
Biết hôm nay Diệp Vô Phong phải về viếng mồ, thím Lan đã sớm mở rộng cửa chính, chỉ là không thấy bóng dáng của thím ấy đâu.
Diệp Vô Phong lái xe chạy vào bên trong sân, hai vợ chồng từ trên xe bước xuống, mặt đất vô cùng sạch sẽ.
Hầu như không có một cây cỏ dại nào.
“Sạch sẽ như vậy sao? Nhất định là thím Lan giúp chúng ta quét dọn.” Trong lòng Diệp Vô Phong lại cảm thấy biết ơn.
Bước vào Bắc Ốc, căn nhà này đã rất cũ rồi, đồ trang trí trong phòng cũng rất cũ, nhưng mà bàn ghế rất sạch sẽ, trên tường ở phòng khách có treo một tấm ảnh tập thể, trên ảnh là một cặp vợ chồng trung niên và một cậu con trai nhỏ.
Lâm Thư m vừa nhìn liền nhận ra, cậu con trai nhỏ đó chính là Diệp Vô Phong.
Vậy thì cặp vợ chồng kia nhất định là bố mẹ của Diệp Vô Phong.
Quả nhiên, Diệp Vô Phong nhìn thấy tấm ảnh, hai mắt cay xè, nước mắt tuôn ra, “Bố mẹ, con quay về thăm hai người đây.”
Diệp Vô Phong quỳ xuống, lạy với bố mẹ một cái, Lâm Thư m cũng quỳ xuống, lạy.
Diệp Vô Phong đi đến v**t v* tấm ảnh, rơi vào ký ức xa xăm.
💬 Bình luận chương