Trang chủTruyện

Chương 1059: Khôi lỗi ác ý

Thần Đạo Đan Tôn · Chương 1059/5357

Chương 1059: Khôi lỗi ác ý

Thần Đạo Đan Tôn · Chương 1059/5357

Bùi Tể ở đây dạy sư huynh đệ bọn hắn chế tác khôi lỗi, bình thường bọn họ cũng luyện tập ở đây.

Xưởng bị phân chia thành mấy căn phòng, hiệu quả cách âm rất tốt, bằng không một bên leng keng, người khác còn có thể an tĩnh nghiên cứu sao?

- Chế tác khôi lỗi, từ tuyển chọn nguyên vật liệu đến khắc trận văn, bổ sung Chân Nguyên Thạch, đều rất chú ý.

Quách Tu Văn vừa đi vừa giới thiệu, hắn dẫn hai người Lăng Hàn tới một gian phòng, này là địa bàn thuộc về hắn.

Địa phương rất lớn, bốn phía bày đầy các loại tài liệu cùng công cụ.

- Mấy ngày nay ta đang chế tác một nhân hình khôi lỗi, không sai biệt lắm đã đến giai đoạn cuối cùng.

Lần này hắn không có cưỡi hổ hình khôi lỗi, nhưng vẫn đi theo bên người hắn, chỉ nhìn từ phía sau lưng, cùng hổ thật hoàn toàn không có khác nhau, nhưng nhìn từ chính diện, hai con mắt rõ ràng quá giả, khảm vào hai viên bảo thạch màu đỏ, mà không phải là mắt thật.

Hắn chỉ vào một khôi lỗi bộ dáng nhân hình, trên mặt lộ ra biểu tình si mê.

Cả người khôi lỗi quấn lấy băng vải trắng, bởi vậy chỉ có thể nhìn ra hình người, còn là dùng tài liệu gì làm thành, vậy thì hoàn toàn không thể biết.

- Khôi Lỗi Sư thành tựu, chính là chế tạo ra khôi lỗi lấy giả đánh tráo.

Hắn v**t v* bán thành phẩm, lộ ra vẻ hưng phấn nói.

- Hai vị, kính xin thưởng thức.

Hắn xé ngực của khôi lỗi ra, bên trong trống rỗng, có thể tinh tường thấy 12 đôi xương sườn, nhưng không phải bạch sắc, mà là đạm kim sắc.

- Đầu khớp xương đều trải qua xử lý đặc thù, sánh ngang Thần Thiết cấp một, đẳng cấp nguyên vật liệu của khôi lỗi bất đồng, đẳng cấp Thần Thiết cũng sẽ bất đồng, nhưng bình thường, dùng Thần Thiết cấp ba là đủ rồi.

Quách Tu Văn một bên xử lý thật nhanh, một bên giải thích cho hai người Lăng Hàn.

- Chú ý, trên mỗi một cây xương đều có trận văn, này rất then chốt, dù sao đây không phải là sinh mạng thể, chỉ có dựa vào trận văn mới có thể kích hoạt mỗi một bộ phận, còn phải đồng bộ, bằng không nắm tay huy ra, nhưng chân lui về phía sau, này tự nhiên là không được.

Quách Tu Văn hăng hái bừng bừng, cũng không quản hai người Lăng Hàn có nghe hiểu hay không, có hứng thú hay không, hắn chỉ nói tự nhiên như thế.

- Một bước cuối cùng, chính là bỏ vào Chân Nguyên Thạch, kích hoạt trận văn.

Hắn mang tới hơn mười khối Chân Nguyên Thạch, tiếp đó nói với Thủy Nhạn Ngọc.

- Thủy tiểu thư, có muốn tự mình bỏ vào Chân Nguyên Thạch, đến kích hoạt khôi lỗi này không?

Thủy Nhạn Ngọc vội vàng lắc đầu, tuy nàng biết đây chỉ là một đạo cụ, nhưng có quan niệm "người" này, nàng tự nhiên nghĩ cách làm như thế thập phần ác tâm.

Quách Tu Văn cười hắc hắc, cũng không có khuyên nữa, mà chỉ nói:

- Vô luận tồn tại cường đại dường nào, đều có lúc biến mất, mà vô luận nữ nhân mỹ lệ ra sao, cũng sẽ có thời khắc điêu linh.

Hắn nhét Chân Nguyên Thạch vào trong bụng khôi lỗi, tiếp đó nhìn chằm chằm Thủy Nhạn Ngọc, nhãn thần thay đổi đến lửa nóng:

- Thủy tiểu thư, ngươi xinh đẹp mê người như vậy, dung nhan như vậy, thân thể như vậy, hẳn là vĩnh viễn dừng lại, mà không nên già yếu, bằng không sẽ là một loại uổng phí!

- Này không quan hệ tới Quách huynh đi.

Lăng Hàn chen lời nói.

- Ha hả, thất thố, thất thố!

Quách Tu Văn vội vàng xin lỗi, một bên đóng lại ngực của khôi lỗi.

- Hiện tại, mời thưởng thức đi!

Hắn lui ra phía sau một bước, lộ ra biểu tình cuồng nhiệt.

Ông, khôi lỗi này chợt mở mắt, tiếp đó đứng lên, tựa hồ nó có chút mờ mịt, lấm lét nhìn trái phải.

- Trong Địa Tâm Động, cách chừng một năm, sẽ dật tán ra một loại vật chất, chúng ta xưng là thần vụ, dung thần vụ vào trong khôi lỗi, sẽ k*ch th*ch ra hiệu quả không tưởng được, tỷ như…

Quách Tu Văn lại nói.

Khôi lỗi kia chợt không phải ngươi hạ lệnh, sao nó sẽ ra tay công kích?

- Thủy tiểu thư, ngươi đã quên trước đó ta đã nói sao?

Quách Tu Văn không chút khó chịu nói.

- Địa Tâm Động sẽ phiêu dật ra một loại vật chất thần bí, dung nhập nó vào trong khôi lỗi, sẽ sản sinh tác dụng phi thường.

- Tỷ như cái gì?

Thủy Nhạn Ngọc tỉnh táo lại.

Lăng Hàn và khôi lỗi chiến đấu thập phần kịch liệt, trong khoảng thời gian ngắn phân không ra thắng bại, bởi vậy nàng cũng không nóng nảy.

Quách Tu Văn lộ ra nụ cười quỷ dị nói:

- Nói thí dụ như, tài liệu sẽ bảo lưu một bộ phận ký ức.

Thủy Nhạn Ngọc không giải thích được, bảo lưu một bộ phận ký ức là có ý gì? Lại cùng công kích Lăng Hàn có quan hệ gì?

Trong lòng Lăng Hàn khẽ động, khôi lỗi này không thể tạo thành uy h**p gì với hắn, bởi vậy hắn hoàn toàn có thể nhất tâm nhị dụng, một bên giao thủ với khôi lỗi, một bên nghe Thủy Nhạn Ngọc cùng Quách Tu Văn đối thoại.

Chương trướcChương sau
Chương trướcChương sau

💬 Bình luận chương