- Chớ đi, chớ đi oa!
Tiểu la lỵ tóc bạc đuổi theo, nói:
- Soái ca, ngươi tên là gì?
Lăng Hàn vui vẻ, tiểu nha đầu này cũng quá vội vàng, hơn nữa cũng quá không sợ người lạ, ngươi không sợ ta lừa bán ngươi sao?
Tiểu cô nương xinh đẹp như thế, kém chút là có thể so tài với Hổ Nữu khi còn bé.
- Ta tên là Lăng Hàn.
Hắn cười nói:
- Ngươi tên gì?
- Ta là Đại Ma Vương!
Tiểu la lỵ tóc bạc ưỡn ngực.
Lăng Hàn cười ha ha, không nói gì.
- Nhìn ngươi muốn biết như vậy, ta có tâm tư tốt nói cho ngươi biết.
Tiểu la lỵ tóc bạc hừ hừ vài tiếng, nói:
- Ta tên là Đường Vân, nhưng người trong nhà đều gọi ta là kẹo sữa nhỏ.
Lăng Hàn tươi cười, sữa kẹo nhỏ, ân, xưng hô thật chuẩn xác.
- Kẹo sửa nhỏ, tại sao ngươi lại đi một mình?
Hắn hỏi.
Đường Vân lập tức lộ ra dáng vẻ như phòng trộm, lui ra phía sau một bước, nói:
- Có phải ngươi muốn lừa bán ta hay không? Ta cho ngươi biết, ta rất lợi hại đấy, ngươi sẽ xui xẻo!
Sau đó, nàng khóc lớn:
- Mụ mụ, ta nhớ mụ mụ, người bên ngoài thật đáng sợ, muốn lừa bán kẹo sửa nhỏ đáng yêu, xinh đẹp, nhu thuận, hiếu thuận...
Nàng nghĩ nghĩ, lại giơ ngón tay lên đếm:
- Thông minh, dũng cảm!
Lăng Hàn tức xì khói, quát:
- Không có người nào lừa bán ngươi, yên tâm đi.
Hắn thở dài, hắn cố gật đầu.
- Ngươi sẽ không lừa bán kẹo sửa nhỏ?
Tiểu la lỵ tóc bạc nghiêng đầu nhìn Lăng Hàn.
- Sẽ không.
Lăng Hàn lắc đầu, sau đó nói thầm,
- Cũng phải bán được giá mới được.
- Oa!
Đường Vân lại khóc, đưa tay chỉ Lăng Hàn nói:
- Quả nhiên ngươi vẫn muốn lừa bán ta! Ô ô ô, ta thật đáng thương mà!
Nàng lột sữa kẹo ra, vừa khóc vừa ăn.
Nhai lấy nhai để, nàng liền không khóc, dù sao c*̃ng không có nước mắt:
- Vậy ngươi phải tìm người tốt một chút, mỗi ngày đều phải có kẹo ăn.
Lăng Hàn càng tức giận:
- Nói không bán, không bán!
Đường Vân giang tay ra:
- Thật là chán, không chơi, người ta còn cảm thấy rất thú vị.
Cạch cạch cạch cạch, nàng nhai sữa kẹo, dáng vẻ rất thoải mái.
Lăng Hàn có thể khẳng định, tiểu la lỵ tuyệt đối không phải người Thiên Hải tinh, nàng đến từ tinh thể khác, bởi vì lai lịch của nàng càng lớn nên mới có thể đáp phi toa.
- Ngươi rời nhà trốn đi?
Hắn hỏi.
Tiểu la lỵ sợ hãi:
- Làm sao ngươi biết? Có phải ngươi vụng trộm Lăng Hàn chính là Tàn Dạ, như vậy, gia hỏa này xuất hiện ở đây cũng không kỳ quái, lúc trước mình đáp xuống tinh cầu này, chẳng phải gia hỏa kia cũng gõ ám côn mình sao?
Hừ hừ, nếu thật là ngươi, ngươi sẽ hối hận vì sống trên đời này.
Ngưu Kiếm Hoa lại nhìn tiểu la lỵ, hắn giật mình, tại sao có tiểu cô nương xinh đẹp như thế?
Trên lý luận Trúc Cơ cảnh có tư cách vượt qua tinh không, nhưng dùng tốc độ Trúc Cơ cảnh, xuất phát từ một viên tinh thể, cho dù bay tới khi thọ nguyên khô cạn cũng không thể đến tinh cầu tu luyện khác. Cho dù là hắn, dựa vào thủ đoạn của Hóa Linh Chân Quân cũng cần thời gian một năm mới tới nơi này.
Tiểu la lỵ tuyệt đối là thật la lỵ, cũng không phải lão yêu quái giả trang, cho nên, sau lưng của nàng khẳng định cũng có Hóa Linh Chân Quân.
Vì cái gì không phải đại năng Tiểu Thừa cảnh?
Bởi vì cấp độ Thiên Hải tinh rất thấp, đại năng cấp Giáo Chủ sẽ để ý sao?
Không đúng, mặc dù đại năng cấp Giáo Chủ chướng mắt nhưng cho hậu bối bọn họ rèn luyện lại không có vấn đề gì.
Ngưu Kiếm Hoa cũng không thể khẳng định rốt cuộc, bối cảnh tiểu la lỵ mạnh mẽ đến mức nào.
Hắn quyết định từ từ một chút, cũng tìm hiểu thân phận chân thật của Lăng Hàn.
- Ngươi là Lăng Hàn?
Hắn hỏi Lăng Hàn.
💬 Bình luận chương