Mạc Phàm mới đi được hai bước, một quân sĩ mặc giáp y đi về phía hắn, hơi ôm quyền với Mạc Phàm.
- Các hạ là Mạc công tử ở cùng nhà với Lục La cô nương sao?
- Là ta, có chuyện gì?
Mạc Phàm nhướn mày, nhưng vẫn trả lời.
- Ta là thuộc hạ của Đồng quân trưởng, quân trưởng của chúng ta bảo ta tới đưa cho Mạc công tử một thứ.
Quân sĩ kia lấy một ngọc giản ra đưa cho Mạc PhàmTrong mắt Mạc Phàm lóe lên chút dị sắc, hắn nhìn thoáng qua quân sĩ này.
- Đồng quân trưởng có nói là thứ gì không?
- Chuyện này?
Đôi mắt quân sĩ kia đảo liên tục.
- Đồng quân trưởng chỉ công đạo, bảo ta đưa ngọc giản này cho Mạc công tử, nói Mạc công tử xem Hóa Ấn, nhưng sau đó vì phản phệ của Tạo Hóa Ấn mà chết, cô nương kiếp trước bị Tạo Hóa Ấn phản phệ là Tiểu Thanh trước mặt.
Bởi vì chuyện này, sau này Nam Cung Ly tìm kiếm di tích của Tạo Hóa Môn ở khắp nơi, giống như điên rồi, cuối cùng sau khi tiến vào một di tích thì không ra nữa.
- Nhưng mà dù thế nào cũng là gia gia ta không đúng, cho nên mong Mạc công tử không lấy làm phiền lòng, Tiểu Thanh nhận lỗi với Mạc công tử.
Tiểu Thanh hơi cúi người với Mạc Phàm.
- Tiểu Thanh cô nương khách sáo rồi, nếu Tiểu Thanh cô nương không còn việc gì, ta cáo từ trước.
Mạc Phàm thản nhiên nói.
Nếu là bình thường, có lẽ hắn còn trò chuyện với Tiểu Thanh một lát, nhưng hiện giờ hắn chỉ còn một năm.
- Mạc công tử gấp như vậy là có chuyện gì sao, nếu như có chuyện, có thể nói với ta một phen, Nam Cung Kỳ Sơn chúng ta coi như có chút thế lực, Mạc công tử cứu mạng Tiểu Thanh, Tiểu Thanh nhất định sẽ giúp đỡ, chắc chắn gia gia của ta cũng sẽ giúp đỡ.
Tiểu Thanh hơi nhíu mày nói.
Gia chủ Nam Cung gia từng dùng Thiên Mệnh Thuật tính mệnh của cô, nếu không tìm được cơ duyên ở Tinh Hỏa Trấn, đạt được công pháp Tạo Hóa Chúng Sinh Ấn, cô sẽ sống không quá 100 tuổi, Mạc Phàm tuyệt đối xem như cứu mạng cô.
- Ta muốn đi tìm Phượng Hoàng Thạch và một số nguyên liệu khác, ngoài ra ta phải tới Ngạo Nhật Sơn Tông gặp một người.
Mạc Phàm nhớ tới Tiểu Tuyết, không tự chủ nhìn về phía Ngạo Nhật Sơn Tông.
- Nguyên liệu, Mạc công tử có thể nói cho ta biết những thứ gì không, nhà chúng ta có bảo khố không nhỏ, bên trong cái gì cũng có, ta có thể lấy giúp công tử.
Tiểu Thanh hỏi.
- Không cần, nếu Tiểu Thanh cô nương thật sự muốn giúp đỡ, lúc cô nương và lão tiên sinh đi ngang qua Ngạo Nhật Sơn Tông, thì tìm một cô nương tên Bạch Tiểu Tuyết, cô nương chuyển lời giúp ta rằng ta đến rồi, bảo cô ấy đợi ta.
Mạc Phàm cười khẽ nói. Những thứ hắn cần phần lớn có trong bảo khố Nam Cung gia, nhưng Nam Cung gia cách nơi này quá xa, cho dù tới đó thông qua Truyền Tống Trận cũng mất hơn nửa năm, đợi Tiểu Thanh mang đồ tới hắn đã quay về Địa Cầu, chữa bệnh cho Tiểu Vũ rồi.
Muốn quay về Kỳ Sơn sẽ phải đi ngang qua Ngạo Nhật Sơn Tông, giúp hắn chuyển lời cũng được.
- Bạch Tiểu Tuyết, là cô nương Bạch gia sao?
Tiểu Thanh tò mò hỏi.
- Xem như là dòng thứ của Bạch gia.
- Được, ta nhất định sẽ chuyển lời giúp công tử.
Tiểu Thanh gật đầu.
- Đúng rồi công tử, ta thấy trên người công tử còn thương tích, đây là linh dược của Nam Cung gia chúng tôi, mong Mạc công tử không từ chối, nhất định phải nhận lấy.
Tiểu Thanh nói xong đưa chiếc hộp trong lòng cho Mạc Phàm.
Không đợi Mạc Phàm từ chối, cô đã chạy về Tạo Hóa Đường. Mạc Phàm lắc đầu nói cảm ơn, cất chiếc hộp xoay người rời đi.
💬 Bình luận chương