“Tiểu tử ngươi!” Chu Phong chỉ có thể lắc đầu, kỳ thực khi hắn nghe thấy tin tức này đầu tiên cũng cảm thấy có chút kỳ quái, cảm giác là Vương Mãnh rất chuyên tâm tu hành, đúng là không để ý tới tình cảm.
“Lão Chu, ta xem phù lục vài ngày, đan lô cũng không có, ngươi còn không?”
Vương Mãnh day day mũi nói.
“Không có? Ta không phải để lại cho ngươi năm cái sao, không phải là…”
Vương Mãnh bất đắc dĩ nhún nhún vai nói: “Đều nổ rồi…”
Chu Phong đã tức giận tới hai mắt trắng dã. “Ngươi …thật đúng là…ta…”
Tuy rằng đan lô này đều là cấp thấp nhưng chất lượng tương đối thấp. Hắn biết tiểu tử Vương Mãnh này thích thử nghiệm lung tung, nhưng không bao lâu liền nổ tới năm cái đan lô, hắn cũng không phải là người bán đan lô nha. Nhưng lại sợ đả kích tính tích cực của Vương Mãnh, thực là làm cho Chu trưởng lão nghẹn muốn hôn mê rồi.
“Lão Chu, đừng nóng giận, đừng nóng giận, ta còn có chút thu hoạch mà.” Vương Mãnh cũng biết mình hơi quá, hắn không phải là liều lĩnh, mà là thông qua luyện đan để cảm nhận sâu hơn về ngũ hành chi hỏa.
Tu hành ngũ hành công pháp chỉ có thể xem như là lực lượng, nếu muốn xem bản chất gì đó, thì phải thông qua luyện đan, rèn và những phương thức khác để nhận thức. Ví dụ như luyện đan, đúng là để hiểu biết nhất với ngũ hành chi hỏa, mà rèn, thì có thể trực tiếp tiếp xúc với ngũ hành chi kim.
Cho nên Vương Mãnh không chỉ luyện đan, còn muốn thể ngộ sự tồn tại của hỏa, không nghĩ qua là chỉ một cái gật đầu liền làm cho đan lô bạo nổ rồi.
“Nói, ta ngược lại muốn nhìn xem ngươi có thể ngộ gì, đừng nói cho ta là biết làm sao mà đan lô lại bị nổ trong mấy ngày nay nhé.”
Vương Mãnh vui vẻ: “Sao có thể như vậy, ngươi tới đây xem.”
Vương Mãnh ném ra một đan bình, Chu Phong nhận lấy, mở đan bình, ngay lập tức ngây ngẩn cả người, ngửi ngửi nói: “Đây…”
Nghi hoặc trong chốc lát, đứng lên, đi tới đi lui trong phòng, thường cầm lên ngửi mấy cái rồi lại đi lại. Thân là nhân vật đan tu số 1, Chu Phong đương nhiên phải tìm ra đáp án của mình. Mà hắn cũng là người đan si, yêu nhất là làm chuyện này. Trước kia Chu Lạc Đan thích thử thách hắn như vậy, chỉ có điều còn chưa gặp phải chuyện kỳ quái như thế này.
“…Đây là hỏa linh đan…không phải, chẳng qua là một nhất phẩm đan.”
Chu Phong càng nói càng kích động: “Không đúng, cái này chẳng qua là cứu mệnh đan thông thường nhất!”
Cứu mệnh đan, được xưng là cấp cứu hoàn. Trong các môn phái lại có các cách gọi khác nhau, trên thực tế cũng là chuẩn bị cho tu hành, hay là lượng đan dược lớn nhất của tu hành. Chủ yếu là k*ch th*ch mệnh ngân, cưỡng ép sinh ra nguyên lực, loại hình đan dược này rất nhiều, là một hệ của bảo mệnh đan đập nồi dìm thuyền. Nhưng loại đan dược này có tác dụng phụ nhất định, đơn giản mà nói chính là cạn kiệt. Nhất phẩm đan hiệu quả cạn kiệt là thấp kém nhất, nhưng cũng thường dùng nhất. Dù sao càng cạn kiệt nhiều thì bản thân tổn thương càn lớn, thậm chí càng khó khôi phục lại hơn. Bình thường Ma tu thích dùng một số loại khá độc, nhưng Thánh Tu lại không liều mạng như vậy, cho nên cứu mệnh đan cũng là đan dược thông thường được dùng nhiều nhất.
Khiến Chu Phong nghi hoặc chính là, nhất phẩm đan làm sao lại mang được thuộc tính ngũ hành. Cái này cùng con gà rừng Cửu Thiên Hỏa Loan khí thế như nhau.
Vương Mãnh vừa định mở miệng, Chu Phong đã vươn tay ngăn lại: “Không phải nói cho ta, cái này ngươi cầm một ngày… không ba ngày!”
Chu Phong lấy đan lô trong túi càn khôn của mình ra, đang cầm đan dược, rung đùi đắc ý, ánh mắt đã không còn tồn tại Vương Mãnh nữa rồi.
Nói xong liền đi ra phía ngoài: “Mở…”
“Đừng nói, không được nói cái gì.”
Rầm…
Vương Mãnh bất đắc dĩ nhún nhún vai nói: “Ta chỉ định nói cho ngươi, mở cửa ra trước đã.”
Chu Phong đụng phải cửa mới nhớ tới mở cửa, sau đó cầm đan dược tiếp tục đi, hoàn toàn không chút phản ứng lại: “Nhất phẩm đan vì sao lại chịu đựng được như vậy, đây là vi phạm phải lẽ thường. Phải khống chế ngũ hành lực, ít nhất phải tứ phẩm, không hợp lý, quá không hợp lý.”
Chu Phong ném ra linh thú phù lục của bản thân, là một đầu thanh ngưu xích vàng, cưỡi thanh ngưu, Chu Phong vẫn đang thì thào tự hỏi.
Vương Mãnh thật có chút lo lắng, lão Chu si mê hơn hắn quá nhiều, một khi gặp phải chuyện vi phạm lẽ thường thế này, chỉ sợ đủ gây sức ép cho hắn một thời gian.
“Chu trưởng lão làm sao vậy?” Dương Dĩnh cũng không phải người không thể khống chế tốt việc quan tâm tới người khác. Nhưng bên cạnh Vương Mãnh không thiếu việc khiến cho người ta không thể không hiếu kỳ. Hắn nói gì đó, mà làm cho đan tu trưởng lão đệ nhất nhân phải thất thố như vậy.
Vương Mãnh cười cười: “Lão Chu này tính thích cằn nhằn, đừng để ý tới hắn, kiếm pháp của ngươi cảm giác thế nào rồi?”
“Đang trong điều chỉnh, yên tâm, ta sẽ không cho ngươi thoải mái.” Dương Dĩnh nói.
“Ha ha hoan nghênh thử kiếm, nếu ta không ở đây, bảo Tiểu Ngốc đi tới đoán tạo các tìm ta.”
Vương Mãnh nói.
Dương Dĩnh gật gật đầu, cũng không nói nhiều. Vương Mãnh thì thu thập một chút đồ, hắn phải đi tới Đoán Tạo Các một phen.
Thánh Tu đại đạo, ngũ hành thuật, chú ý trạng thái cân bằng, trong thời gian này ở đan dược hắn đã có lĩnh ngộ và mở ra được con đường ngũ hành thuật mới. Ngũ hành tương sinh tương khắc, từ đơn giản tới phức tạp, ngoại trừ ngũ hành chi hỏa, tiếp theo là ngũ hành chi kim.
Nhìn bóng dáng Vương Mãnh rời đi, Dương Dĩnh hơi lắc đầu, người này cái gì cũng tốt, chỉ hơi tùy tiện, tu hành chi đạo, phải chuyên tâm mới thành châu báu.
Nhưng giao tình cũng không phải sâu tới mức có thể nói.
Vương Mãnh giống như người không có việc gì đi tới đoán tạo các. Nhất thời một đám tráng nam đều có vấn đề gì thì cứ hỏi.”
“Đa tạ tổ sư.”
“Ha ha, ta cũng không phải là chỉ cho ngươi, các đệ tử khác cũng vậy, ta tới chỗ của ai, ai có vấn đề gì trên phương diện tu hành đều có thể hỏi.”
Đám đệ tử bên ngoài vừa nghe thấy thế, trong nháy mắt tràn ngập sung sướng. Trước không nói có thể giải được các nghi hoặc trên vấn đề tu hành, nếu chẳng may bày ra được điểm thiên phú được tổ sư nhìn trúng, vậy chẳng phải bay vút lên trời rồi sao.
Tất cả mọi người nhất thời lấy ra hết bản lĩnh của mình. Vương Mãnh vẫn tiếp tục chuyện ngày hôm qua chưa xong, thật không có để ý lắm.
Lôi Đình đi ra ngoài, khóe miệng lộ ra nụ cười tươi. Cũng không phải là chỉ có Chu Lạc Đan mới có thể thả dây câu dài câu cá lớn, hắn cũng vậy, chẳng qua hắn cũng không thèm để ý tới việc Vương Mãnh tu cái gì. Kỳ thực làm kiếm tu thì cũng hướng về phía hắn. Chẳng qua hắn cuối cùng vẫn nghĩ phải giúp đỡ Vương Mãnh cái gì đó, bằng không trong lòng cũng không quá tốt được. Tiền bối tín nhiệm hắn, đặt Vương Mãnh ở nơi này, tiền bối có thể không nói, nhưng hắn chịu ân sâu, lại không thể không làm gì, bằng không Lôi Đình hắn có thể làm người được sao?
💬 Bình luận chương