Vừa có cảm giác tự hào vì con gái nhà mình trưởng thành, kỹ năng diễn xuất thật lợi hại, lại vừa có chút nhập tâm quá sâu, càng nghĩ càng thấy sợ. Muốn lại gần Đào Thị một chút thì lại nhớ đến nụ cười kia của cô, người cũng rơi vào trạng thái rối rắm bối rối, thực sự không nhịn được mà hỏi Đào Thị: "Bé cưng, không phải em làm, đúng không..." Em cũng không phải hung thủ giếc người hàng loạt...
Đào Thị chớp chớp mắt, vui vẻ uống một ngụm trà sữa, dùng giọng sữa ngọt ngào đưa ra sáu chữ vô tình: "Đạo diễn cấm spoil phim (tiết lộ nội dung)!"
Vừa dứt lời, Đào Thị liền ôm Tiểu Kỳ một cái thật ấm áp: "Đừng sợ nha, em là em, Thư Dạ là Thư Dạ, em chỉ là người đóng vai Thư Dạ thôi, không phải Thư Dạ thật đâu, phim ảnh và hiện thực không giống nhau mà!"
Tiểu Kỳ cảm nhận cái ôm mềm mại của con gái, cảm thấy được an ủi phần nào. Nhưng mà, lời con gái nói cô còn rõ hơn ai hết, chỉ là không kiềm chế được mà sợ hãi thôi! Hu hu hu, cô đúng là một fan mẹ không có tiền đồ!
Kỹ năng diễn xuất tốt rốt cuộc có sức sát thương lớn đến mức nào? Những nhân viên công tác thường ngày hay chào hỏi Đào Thị giờ đều tránh cô xa xa. Không phải ghét bỏ, mà là sợ hãi thật sự. Hơn nữa, bản thân đây đã là phim huyền nghi, không khí khá đáng sợ, cái chưa biết thường có thể khơi dậy nỗi sợ hãi chân thật nhất trong lòng người. "Dư chấn" hơi lớn, đã bị nụ cười của Đào Thị dọa, lại không nhịn được mà suy nghĩ về chân tướng trong đó.
Khi mọi người tránh xa, Đào Thị cũng có được ghế ngồi VIP của riêng mình, không cần chen chúc với mọi người. Xung quanh là một khoảng đất trống lớn, diễn viên và nhân viên đều ngồi đối diện Đào Thị. Tiểu Kỳ kiên trì đến cùng cũng chỉ ngồi cách Đào Thị hơn một mét. Chỉ có mỗi Hạ Triết là ngồi cùng Đào Thị, chăm sóc tỉ mỉ chu đáo, mang cho cô rất nhiều đồ ăn ngon, khiến người ta nhìn càng thêm cảm động. Chắc đây là tình cha con nhỉ! Cho dù con gái có thể là hung thủ thì cũng sẽ không từ bỏ tình yêu thâm sâu đối với con gái!
💬 Bình luận chương