Ông cụ bán kẹo hồ lô mặt đầy nếp nhăn và đồi mồi, ánh mắt đục ngầu. Cây rơm cắm kẹo hồ lô trên tay ông cắm đầy ắp, dường như chưa bán được cây nào? Trông có vẻ không bình thường lắm...
Dù biết là NPC (nhân vật không phải người chơi) do tổ chương trình sắp xếp nhưng trông vẫn quá đáng sợ. Sầm Nhã Mạn định trốn ra sau lưng Mạnh Hạ Trình, nhưng Mạnh Hạ Trình đã nhanh chân đổi chỗ với Đào Ngôn Đông trước, dặn dò: "Cậu dìu dắt Nhã Mạn chút nhé, cô ấy dũng cảm lắm."
Sầm Nhã Mạn phát hiện mình bị trêu chọc, đang định cãi nhau với Mạnh Hạ Trình thì bị Tạ Hiến cắt ngang: "Đừng nháo nữa, xem NPC nói gì trước đã, có thể sẽ có manh mối."
Lúc này, Đào Thị đang hỏi kẹo hồ lô bán thế nào, bao nhiêu tiền một cây. Nụ cười của ông cụ vô cùng quỷ dị, khóe miệng nhếch lên một độ cong rất khoa trương.
Đường Du có chút lo lắng: "Đào Đào, em đứng xa ra chút đi, anh sợ lát nữa có biến lại dọa em sợ. Kẹo hồ lô này hình như không ăn được đâu..."
Vừa dứt lời, Đào Thị liền nhận lấy cây kẹo hồ lô từ tay ông cụ. Ông cụ còn trừng mắt nhìn Đường Du một cái.
Đường Du: "???"
Nhận được ánh mắt của ông cụ, đám khách mời đều sững sờ một lúc, sau đó hậu tri hậu giác phản ứng lại. Nhịn cười được một giây rồi tất cả cùng phá lên cười, không khí kinh dị trong nháy mắt tan biến.
Tạ Hiến: "Anh Đường, anh nhìn ánh mắt của NPC kia xem, có giống đang nói... Ngươi chết chắc rồi không!"
Đường Du: "???" Anh không tin! Anh không nghe!
Vân Hạc Minh: "A Du à, người như cậu trong phim truyền hình sống không quá ba tập đâu!"
Đường Du: "Nói bậy! Anh đây là nam chính nhé! Anh có thể sống ba bốn mươi tập!"
Sầm Nhã Mạn: "Phụt! Ha ha ha ha!"
Đường Du: ""
Mọi người cười đùa suốt dọc đường. Mạnh Hạ Trình cũng khoác một tay lên vai Đào Ngôn Đông, cười đến cong cả eo. Bỗng nhiên ngẩng đầu lên thì phát hiện Đào Thị đã sắp xử lý xong cả một xiên kẹo hồ lô, má trái phồng lên vì nhai, môi đỏ da trắng, đôi mắt tròn xoe trong veo sáng ngời. Dù ánh sáng lờ mờ, sự hiện diện của cô vẫn thu hút mọi ánh nhìn, đẹp vô cùng. Tuy nhiên, người đứng cạnh cô lại rất chướng mắt.
Hạ Triết chăm chú nhìn Đào Thị, trầm giọng hỏi: "Thế nào?"
Đào Thị chớp đôi mắt lấp lánh, giơ ngón cái lên làm dấu thích ăn thì ăn thêm một xiên nữa đi."
Đào Thị nhận được cây kẹo hồ lô mới, vui vẻ nói với Mạnh Hạ Trình: "Cảm ơn anh ~"
Tay Hạ Triết cứ thế rơi vào khoảng không. Anh ngước mắt nhìn Mạnh Hạ Trình. Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, lờ mờ có mùi thuốc súng lan tỏa, thu hút sự chú ý của anh quay phim, lập tức quay cận cảnh hai người.
Đạo diễn ở xa nhìn thấy cảnh này, kinh ngạc nhướng mày, xuýt xoa một tiếng. Con người ai cũng có bản tính hóng hớt, nhìn cũng thú vị đấy chứ. Từ từ... Hình như họ đang quay show kinh dị mà? Đâu phải show hẹn hò! Lạc đề rồi! Đạo diễn vội vàng ra lệnh cho NPC bán kẹo hồ lô, bảo ông ta nhanh chóng hành động!
Ông cụ lập tức nhe răng cười, bàn tay như vỏ cây khô khốc tóm chặt lấy Mạnh Hạ Trình, giọng nói khó nghe và quái đản: "Chàng trai, cậu còn chưa trả tiền cho tôi đâu..."
💬 Bình luận chương