Nhưng Mạnh Hạ Trình phát hiện Đào Thị thậm chí còn chưa liếc mắt nhìn qua đã lướt qua luôn...
Ngược lại, cô dừng lại ở tấm poster phim kinh dị lâu hơn một chút.
Điều này làm Mạnh Hạ Trình có chút bất ngờ, dường như không nghĩ tới Đào Thị lại to gan như vậy: "Em muốn xem phim này sao?"
Đào Thị quét mắt nhìn tấm poster từ đầu đến cuối một lần, rất chắc chắn gật đầu.
Vốn còn định khuyên can một chút nhưng Mạnh Hạ Trình cũng không do dự nữa, trực tiếp xoay người đi mua vé, còn thuận tiện mua về một thùng bắp rang siêu to.
Hai người soát vé xong đi vào phòng chiếu, rất nhanh đã tìm được vị trí của mình rồi ngồi xuống. Mạnh Hạ Trình đưa thùng bắp rang trong tay cho Đào Thị để cô có thể ôm vào lòng mà ăn.
Đào Thị nói một tiếng "Cảm ơn", liền bắt đầu ăn ngon lành, một bên cũng không quên nhìn ngó hoàn cảnh xung quanh, đôi mắt đen láy đảo qua đảo lại, đáng yêu cực kỳ, nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ.
Mạnh Hạ Trình có chút lo lắng Đào Thị sẽ bị dọa sợ: "Nếu lát nữa sợ hãi, em có thể nắm lấy tay tôi."
Đào Thị chớp mắt, tuy không hiểu lắm tại sao lại sợ hãi nhưng cô vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
Trong nháy mắt như nghĩ tới điều gì, Đào Thị vô cùng tri kỷ đáp lại lời tương tự: "Nếu anh hơi sợ thì cũng phải nói cho em biết nhé!"
Đào Thị nói xong liền giơ cái vuốt nhỏ trắng nõn của mình về phía Mạnh Hạ Trình. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo tràn đầy nụ cười rạng rỡ, khiến trong lòng Mạnh Hạ Trình ấm áp, không kìm được mà bật cười.
Trên đời này sao lại có cô gái đáng yêu đến thế chứ?
Mạnh Hạ Trình vô cùng muốn nắm tay Đào Thị ngay bây giờ, thế nhưng ý niệm đang gào thét điên cuồng này bị lý trí còn sót lại kéo lại.
Anh phải kiềm chế bản thân, dù đây là chương trình yêu đương nhưng bọn họ cũng chưa xác định quan hệ mà, phải không?
Hơn nữa, nếu anh sợ hãi thật, bị người quay phim ghi lại rồi phát sóng, chắc sẽ bị cư dân mạng cười cho cả ngày mất...
💬 Bình luận chương