Lúc này Đào Thị mới gật đầu ra hiệu đã thấy. Cũng không thể trách cô được, mọi người đều ngồi túm tụm lại với nhau, quả thật nhìn thoáng qua rất khó phân biệt.
Thấy Đào Thị đã xác định được mục tiêu, Tô Tinh Nghi mới thở phào, dùng giọng điệu vô cùng tiếc nuối nói: "Cô ta là người đã được cơ cấu sẵn cho vai nữ số 3 lần này rồi."
Đào Thị nghe vậy, khuôn mặt nhỏ trắng nõn ngẩn ra một chút, như thể chưa kịp phản ứng. Cô chỉ đang nghĩ, hình như chị Lam đâu có nói với cô là vai diễn này đã có người được định sẵn đâu nhỉ...
Tô Tinh Nghi tưởng lửa chưa đủ lớn, liền thêm dầu vào: "Cậu không thấy rất bất công sao? Rõ ràng vai diễn đó nên thuộc về cậu..." Ý là, mau đứng ra đòi lại công đạo đi?!
Điều khiến cô ta không ngờ tới là, Đào Thị thực sự nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi đáp: "Cũng bình thường mà."
Tô Tinh Nghi: "?"
Sao nói chuyện với cô nàng này mệt thế nhỉ?
Cái gì gọi là bình thường? Đây là lời mà người bình thường sẽ nói sao?
Tô Tinh Nghi bỗng nhiên cảm thấy chán nản, không muốn để ý đến Đào Thị nữa, cô ta sắp tức điên lên rồi. Cô ta nói với Đào Thị một tiếng rồi đứng dậy đi sang chỗ khác ngồi.
Sau khi đổi chỗ ngồi, Tô Tinh Nghi cảm thấy đầu óc Đào Thị chắc chắn có vấn đề. Mấy tài khoản marketing trên mạng toàn lừa đảo, nói dối không chớp mắt. Đâu rồi cái danh xưng "cô nàng rắc rối"? Cô ta chưa từng thấy kẻ gây rắc rối nào mà lại an phận thủ thường như thế này!
Sự rời đi của Tô Tinh Nghi cũng làm Đào Thị nhớ tới lời chị Lam từng dặn, bảo cô đừng để ý đến những kẻ tự nhiên tỏ ra thân thiết, đa phần bọn họ đều không có ý tốt.
💬 Bình luận chương