Cô tuy hai kiếp đều chưa từng chịu khổ gì, nhưng cũng hiểu được sự quý giá của lương thực.
Những trái cây rụng trên đất này bất kể là làm đồ hộp hay làm mứt hoa quả đều khả thi cả.
Dù sao bây giờ một ngày có thể làm mới ra tám tiếng đồng hồ, làm thôi.
Lập tức chạy đến nhà nghỉ nông trang đẩy xe rùa kéo giỏ đến vườn trái cây.
Cúi người nhặt vài quả xong, thử dùng ý niệm điều khiển những trái cây trên mặt đất bay về phía xe rùa.
Vậy mà thật sự thành công, đáng tiếc chỉ nửa tiếng đồng hồ là cô đã đau đầu nhức óc mệt không chịu nổi.
Nhưng hiệu quả lại tốt đến không ngờ, nguyên một xe rùa lớn đã đầy ắp rồi.
Vận chuyển số trái cây rụng đến nhà nghỉ nông trang, xem xem thời gian, Tống Cảnh Chu chắc cũng đã về rồi.
Tiện tay lấy một ít cà tím, đậu cove và một nắm rau xanh, nghĩ một lát lại xách thêm một con cá vược ra khỏi nông trường.
Trong bếp đang vang lên tiếng lách tách của củi lửa đang cháy.
Tô Thanh Từ xách đồ đi vào, “Quang Tông Diệu Tổ, anh về rồi à?"
“Mua được thịt không?"
Tống Cảnh Chu đang dùng dao cạo một miếng thịt hun khói, “Tầm này rồi thì làm gì còn thịt tươi nữa."
“Đã bị người ta tranh cướp hết từ sáng rồi."
“Đây, biết cô thèm thịt rồi, nên tìm được miếng thịt hun khói."
“Lát nữa tôi dùng tỏi mầm và ớt xào lên, cái vị đó, tốn cơm cực kỳ."
Tống Cảnh Chu giống như đang dâng bảo vật mà khoe miếng thịt hun khói dày bằng một ngón tay rộng bằng bàn tay kia.
Ngước mắt lên liền nhìn thấy những thứ Tô Thanh Từ xách trên tay.
Tức thì trong mắt xẹt qua một tia nghi ngờ, “Cô lấy cái này ở đâu ra thế?"
“Anh hỏi tôi lấy ở đâu ra hả?"
“Còn có thể lấy ở đâu ra được nữa?"
“Tất nhiên là mua rồi chứ!
Chẳng lẽ còn là nhặt được chắc?"
“Tôi vừa mới từ trạm lương thực mua gạo xong, đi từ con hẻm phía sau về, gặp một bà cụ."
“Tôi thấy bà ấy lén lút, liền đi lên hỏi thử, không ngờ là người bán đồ lậu."
“Này, con cá này còn là do con trai bà ấy vừa mới vớt được từ dưới sông lên đấy, tươi lắm, lát nữa anh làm món cá hấp đi."
Tô Thanh Từ bấm đốt ngón tay, “Xào một đĩa thịt hun khói, hấp một con cá, xào thêm đĩa rau xanh nữa là được rồi."
“Gạo ở trên bệ bếp, anh làm trước đi, tôi về phòng nghỉ ngơi một chút."
Tống Cảnh Chu gật đầu, “Được, tôi nhanh lắm, cô đi đi!
Trong này nóng quá."
“Lát nữa xong tôi gọi cô!"
Tô Thanh Từ gọi món xong là phủi m-ông đi thẳng.
Về đến phòng mình chốt cửa lại rồi vào lại nông trường.
Đem những trái cây nhặt được rửa sạch qua một lượt nước, trực tiếp ném vào máy cắt lát để cắt.
Nông trường lúc trước cũng từng làm mứt hoa quả để bán.
Hình như có một năm vườn trái cây đại bội thu, vừa vặn gặp lúc thời tiết không tốt, khách khứa ít.
Trái cây tươi nhất thời bị ứ đọng, cho nên chú Đại Thịnh đã sắm toàn bộ bộ dụng cụ sản xuất mứt hoa quả.
Đem những trái cây ứ đọng đó làm thành mứt hoa quả để bán.
Mứt hoa quả chế biến xong không chỉ dễ bảo quản, mà quanh năm bốn mùa đều có thể bán, rất được khách khứa ở nhà nghỉ yêu thích.
Đáng tiếc chính là công đoạn có hơi phiền phức một chút.
Những lát trái cây đã cắt thành hình phải ngâm trong nước đường một lát.
Như vậy hương vị sẽ càng thêm thơm ngọt.
Xếp những lát trái cây ngay ngắn từng lát một, sau đó cho vào máy sấy khô.
Tô Thanh Từ vỗ vỗ tay thở hắt ra một hơi dài.
Tuy có công nghệ cao hỗ trợ, nhưng để làm ra được nhiều trái cây như vậy cũng là một công trình lớn lao đấy.
Sấy mứt hoa quả mất vài tiếng đồng hồ, cài đặt máy sấy xong, đến thời gian sẽ tự động ngắt điện.
Số còn lại ban đêm tiếp tục làm.
Nhanh ch.óng tắm rửa một cái rồi ra khỏi nông trường, Tống Cảnh Chu đã bày cơm ở trong sân rồi.
“Có thể ăn rồi đấy."
“Ái dà, biết rồi!"
Tô Thanh Từ vừa mở cửa phòng ra, liền ngửi thấy một mùi hương quyến rũ.
Là mùi vị của ớt xanh xào thịt hun khói.
Con sâu thèm ăn trong lòng Tô Thanh Từ lập tức bị đ-ánh thức.
Cái chân vừa mới bước ra cửa lại rụt vào trong.
Đến khi mở cửa lần nữa, trong tay đã có thêm một vò r-ượu nguyên chất.
“Quang Tông Diệu Tổ, tay nghề này của anh được đấy!"
“Thức ăn ngon phải đi kèm với r-ượu ngon, nào, uống một chút đi!"
Động tác bày bát đũa của Tống Cảnh Chu khựng lại một chút, ngước mắt liếc nhìn khuôn mặt phấn khích của Tô Thanh Từ một cái, trong đôi mắt rủ xuống xẹt qua một tia u ám.
“Được, tôi đi lấy chén!"
Hai chén r-ượu nhỏ xuống bụng, lời nói của hai người cũng nhiều lên.
Tô Thanh Từ nhìn Tống Cảnh Chu đang kiên nhẫn gỡ thịt cá cho mình, thận trọng mở miệng hỏi.
“Quang Tông Diệu Tổ, anh thích kiểu người như thế nào?"
“Tôi nói là đối tượng ấy, anh muốn tìm đối tượng như thế nào?"
“Cô thì sao?"
“Tôi hả, tìm người đưa tiền cho tôi tiêu!"
“Còn gì nữa không?"
“Không tiêu tiền của tôi!"
“Chỉ có hai điều kiện này thôi sao?"
“Chia tay không bắt tôi trả lại tiền!"
Thấy đối phương vẻ mặt cạn lời nhìn mình, Tô Thanh Từ nói.
“Vừa rồi tôi nói là những cái cơ bản nhất thôi."
💬 Bình luận chương