Sắc mặt Giang Đào cũng khó coi, được Tần Sơn Hà đỡ lên giường trên nghỉ ngơi. Cô không thích ngủ giường dưới, không có cảm giác an toàn. Tôn Dương Huy xấu hổ nói chuyện với Tần Sơn Hà, hai người không mặn không nhạt trò chuyện hai câu, Tần Sơn Hà liền nằm xuống nhắm mắt dưỡng thần.
Cái cô Tôn Đồng Vân kia đối xử với vợ nhỏ nhà anh như vậy, anh có thể cho bọn họ sắc mặt tốt mới là lạ.
Tôn Dương Huy trừng mắt nhìn Tôn Đồng Vân một cái, Tôn Đồng Vân không sao cả nhún nhún vai. Thu dọn đồ đạc xong, Tôn Đồng Vân đi lấy nước, Tôn Dương Huy đi theo nhỏ giọng quở mắng: “Em đối với người ta thái độ gì vậy? Tôn Đồng Vân giáo dưỡng của em đâu?”
Tôn Đồng Vân hừ một tiếng: “Đến bây giờ bà nội nhắc tới cái họ Mai kia còn chiến tranh lạnh với ông nội đâu, anh bảo em đối với cô ta thái độ gì?”
“Sự tình không phải em nghĩ như vậy. Lại nói đều là chuyện thế hệ trước, chúng ta cần thiết so đo sao?”
“Em chính là nhìn cô ta không thuận mắt.” Lớn lên giống hồ ly tinh, cùng bà ngoại cô ta giống nhau.
Tôn Dương Huy biết đứa em gái này bị bà nội làm cho lầm đường lạc lối, một chốc nói không thông, liền không nói nữa. Chuyện thế hệ trước, anh ta lại quản không được.
Giang Đào vừa nằm xuống liền ngủ rồi, đêm qua bọn họ hai người náo loạn quá muộn, hôm nay lại dậy sớm, cô ngủ đến hơn 12 giờ còn chưa tỉnh.
Tần Sơn Hà muốn để cô ngủ thêm chút nữa, nhưng sợ muộn nhà ăn hết cơm, liền gọi cô dậy. Giang Đào mang theo thịt kho và rau ngâm làm ở nhà, hai người mang đi nhà ăn gọi hai phần cơm.
Vừa mới bắt đầu ăn, Tôn Dương Huy liền đi tới, ngồi xuống đối diện bọn họ thực xin lỗi nói: “Em gái tôi từ nhỏ bị trong nhà chiều hư, hai người đừng để ý.”
Giang Đào lễ phép cười cười không nói chuyện, Tần Sơn Hà càng là sẽ không để ý đến anh ta, Tôn Dương Huy chỉ có thể xấu hổ đi rồi. Giang Đào nhỏ giọng kể cho Tần Sơn Hà nghe chuyện năm đó giữa bà ngoại và Tôn Minh Nghĩa.
Tần Sơn Hà nghe xong nhíu mày: “Về sau tránh xa cái cô Tôn Đồng Vân kia ra.”
Vừa rồi anh nói chuyện phiếm với Tôn Dương Huy biết được, Tôn Đồng Vân cũng là đi Kinh Đô đi học, về sau nói không chừng có thể gặp phải Giang Đào. Xem thái độ kia của Tôn Đồng Vân, liền biết Tôn gia không yên ổn, cô ta đối với bà ngoại cùng Giang Đào có thành kiến.
“Em biết, đã biết chuyện năm đó, em mới không muốn cùng người Tôn gia bọn họ giao tiếp đâu.”
Tần Sơn Hà sờ sờ đầu cô, còn chưa tách ra liền bắt đầu lo lắng làm sao bây giờ?
Thời gian tới Kinh Đô là 4 giờ chiều ngày 2 tháng 9. Khi bọn họ tới trường học thì đã tan học, hai người tìm một nhà nghỉ bên cạnh trường học ở tạm trước, ngày mai lại đi trường học báo danh.
Tới nhà nghỉ, Tần Sơn Hà lấy ra chứng minh thư, giấy giới thiệu cùng với giấy đăng ký kết hôn, yêu cầu thuê một phòng.
Giang Đào lần đầu tiên ở nhà nghỉ, không biết còn cần nhiều giấy tờ như vậy, tò mò xem nhân viên phục vụ kiểm tra giấy tờ của bọn họ. Nhân viên phục vụ đối chiếu xong giấy tờ, đưa cho bọn họ một chiếc chìa khóa nói: “206.”
“Ở nhà nghỉ còn cần nhiều giấy tờ như vậy a?” Vào phòng Giang Đào liền hỏi Tần Sơn Hà.
Tần Sơn Hà để đồ đạc xuống cười nói: “Đương nhiên, bọn họ phải xác định chúng ta là vợ chồng, bằng không sẽ không cho chúng ta thuê chung một phòng.”
“Không phải vợ chồng ai sẽ thuê chung một phòng?” Chính là muốn yêu đương vụng trộm cũng sẽ không trắng trợn táo bạo đến nhà nghỉ đi.
💬 Bình luận chương