“Con đã xin lỗi nó rồi, nó còn muốn thế nào nữa?” Tần Sơn Phượng cũng biết phải tạo mối quan hệ tốt với Giang Đào, nhưng nhìn thấy Giang Đào cô ta trong lòng liền không thoải mái, Giang Đào dựa vào cái gì mà sống tốt như vậy? Mới hơn nửa năm trước, cô ta còn tùy ý sai bảo cô làm việc.
Trần Ngọc Quế thở dài, không nói nữa, nói nhiều cũng vô ích, con gái bà là như vậy.
Giang Đào ngồi sau xe đạp, mím môi cười, tâm trạng cô bây giờ rất tốt. Cô không ngờ Tần Sơn Hà có thể bảo vệ cô như vậy, trực tiếp đối đầu với Trần Ngọc Quế.
Đó là mẹ ruột của anh!
“Sau này Tần Sơn Phượng lại không tôn trọng em, em cứ trực tiếp mắng lại, đừng nhịn.” Tần Sơn Hà vừa đạp xe vừa nói với Giang Đào ngồi sau.
“Em không muốn nhịn, không phải anh đã ra mặt cho em rồi sao?”
Giọng Giang Đào mang theo vẻ đắc ý, Tần Sơn Hà cũng cười, anh lại nói: “Vậy xem như anh đã bảo vệ em như vậy, có nên có chút phần thưởng không?”
“Anh muốn phần thưởng gì?” Giang Đào hỏi.
Tần Sơn Hà: “Ở nhà bà ngoại ít ngày thôi.”
Giang Đào hừ một tiếng không nói gì, Tần Sơn Hà thấy vậy liền không nhắc đến chuyện này nữa. Hôm nay cô bị ấm ức, anh đang đau lòng, chỉ cần cô vui, làm gì cũng được.
Đến nhà bà ngoại, bà không có ở nhà. Nhưng Giang Đào có chìa khóa, cô mở cửa xách quà cho bà ngoại vào phòng.
“Ôi, Giang Đào về rồi à? Mang nhiều đồ cho bà ngoại thế!” Hàng xóm Vương Thúy Lan vừa cắn hạt dưa vừa đứng trong sân nhà cô chào hỏi Giang Đào.
Giang Đào nghe thấy Vương Thúy Lan chào mình, tuy không thích người này, nhưng vẫn trả lời: “Trường học nghỉ, nên cháu về thăm bà ngoại.”
Vương Thúy Lan vừa cắn hạt dưa vừa đi tới, đến bên cạnh Giang Đào hỏi: “Nghe nói các cháu vào đại học còn được trợ cấp tiền?”
Giang Đào sững sờ, “Dì nghe ai nói vậy?”
“Không phải sao? Giang Xuân Linh nói đó! Nhà dì Nhị Hỉ đến trường Diêu Thanh Chi tìm nó, gặp Giang Xuân Linh, nó nói với Nhị Hỉ. Cháu nói xem Diêu Thanh Chi có phải là mẹ không, nó ở trường ăn ngon mặc đẹp còn có tiền, bảo nó cho Mao Trứng chút tiền cũng không chịu, lương tâm bị ch.ó ăn rồi…”
Vương Thúy Lan nghiến răng nghiến lợi mắng Diêu Thanh Chi, Giang Đào có chút không kiên nhẫn, cô nói: “Trường khác cháu không biết, trường chúng cháu chỉ trợ cấp phiếu gạo, mà trợ cấp cũng không nhiều, bạn học ăn nhiều căn bản không đủ. Trường của Giang Xuân Linh chắc là trợ cấp tiền, nếu không sao nó lại nói vậy?”
Cũng không biết Giang Xuân Linh có ý đồ gì, lại đi nói với Tần Nhị Hỉ chuyện học bổng, thật là hại người không lợi mình.
“Thật không?” Vương Thúy Lan nghi ngờ, bà bảo Tần Nhị Hỉ đi tìm Diêu Thanh Chi, vốn không phải để đòi tiền, mà là muốn Tần Nhị Hỉ nói lời ngon ngọt với Diêu Thanh, hai người làm lành.
Không ngờ hai người nói chưa được mấy câu đã cãi nhau, Tần Nhị Hỉ nóng nảy liền nói: “Cô đi học có ăn có uống còn có trợ cấp, con trai ở nhà đến bột mì trắng cũng không được ăn, cô còn là mẹ không?”
💬 Bình luận chương