Lương Quảng Bạch ừ một tiếng, Lương Tố Mai đem trái cây đặt ở trên bàn phòng khách, liền vén tay áo lên đi phòng bếp nấu cơm. Lương Quảng Bạch cũng không quản cô ta, đang muốn đi thư phòng lại nghĩ tới chuyện Lưu Thủy Hương muốn chuyển nhà, liền cũng vào phòng bếp.
“Nghe nói chủ nhân ngôi nhà bà nội cháu đang ở muốn thu hồi?” Lương Quảng Bạch hỏi.
“Vâng,” Lương Tố Mai hướng trong nồi thêm nước nói: “Khu nhà đó lòng người hoảng sợ, có một số người không muốn dọn, nhưng nghe nói chủ nhân ngôi nhà có quan hệ với nhà họ Canh, không dọn cũng phải dọn.”
Lương Quảng Bạch không quan tâm chủ nhân ngôi nhà là ai, ông chỉ quan tâm Lưu Thủy Hương có làm ầm ĩ đòi dọn đến nhà cũ ở hay không.
Lương Quảng Bạch trước kia đối với một nhà Lưu Thủy Hương cũng không phải thực phản cảm, đã từng có đoạn thời gian cảm quan đối với bọn họ cũng không tệ lắm.
Khi biến động vừa mới bắt đầu, đã từng có người công kích nhà bọn họ là nhà tư bản, bóc lột nhân dân nghèo khổ. Năm đó nhà họ Lương không chỉ có làm nghề y, còn kinh doanh mấy hiệu thuốc. Nhưng những hiệu thuốc đó vừa giải phóng bọn họ liền hưởng ứng chính sách công tư hợp doanh của chính phủ.
Bác cả lấy ra chứng minh hiệu thuốc hợp doanh, những người đó lại nói nhà bọn họ đã từng hô nô gọi tì, bóc lột đại chúng nghèo khổ. Cái này làm cho bọn họ vô pháp biện giải, trước giải phóng những nhà có chút gia tư, nhà ai không có mấy kẻ hầu người hạ?
Những người đó bắt lấy nhược điểm này muốn cách chức bác cả, bắt bọn họ một nhà đi lao động cải tạo, lúc này Lưu Thủy Hương đứng ra nói năm đó nhà họ Lương đối xử t.ử tế với những người hạ nhân bọn họ cỡ nào, nhà họ Lương đều là người tốt.
Sau lại nhà họ Lương được bảo vệ, đương nhiên khẳng định không phải bởi vì Lưu Thủy Hương nói những lời này. Là không biết bác cả thao tác như thế nào, bọn họ một nhà không có việc gì.
Bởi vì Lưu Thủy Hương lúc ấy đứng ra nói chuyện vì bọn họ, ông đối với ấn tượng về một nhà bọn họ tốt hơn rất nhiều. Nhưng sau lại người nhà này càng ngày càng không an phận, càng ngày càng tham lam, làm chút ấn tượng tốt của ông đối với bọn họ một chút cũng không còn dư lại.
Hiện tại nghĩ đến, Lưu Thủy Hương lúc ấy làm như vậy là kết quả của việc bà ta xem xét thời thế. Bọn họ một nhà vốn dĩ liền dựa vào bác cả, nếu là bác cả đổ, bọn họ phải tiếp tục sống những ngày khổ cực.
Bà ta lúc ấy đứng ra nói chuyện vì bọn họ, tuy rằng có nguy hiểm, nhưng bọn họ một nhà thuộc về quần chúng bị áp bức, cho dù giúp bọn họ nói chuyện, nhiều lắm bị giáo dục một trận, sẽ không có quá lớn nguy hiểm.
Ngược lại, bà ta đứng ra nói chuyện vì nhà họ Lương, nếu bọn họ vượt qua được, sẽ đối tốt với bọn họ hơn. Như bà ta mong muốn, nhà họ Lương vượt qua được, bác cả nuôi một nhà bọn họ ba đời.
Cũng không biết khi nào mới là điểm dừng.
“Chủ nhân ngôi nhà muốn thu hồi, bà nội cháu an bài như thế nào?” Lương Quảng Bạch hỏi Lương Tố Mai.
Lương Tố Mai cúi đầu rửa rau, che đậy oán khí trong mắt. Lương Quảng Bạch lúc này hỏi bà nội, còn không phải là không muốn cho bọn họ dọn đến nhà cũ ở sao?
Cô ta liền không rõ, một ngôi nhà lớn như vậy, chỉ có một nhà ba người bọn họ ở, không chê cô đơn sao? Một nhà bọn họ dọn vào còn có thể làm nơi này náo nhiệt chút, bọn họ như thế nào liền không muốn?
Trước không nói năm đó ông bà nội hầu hạ người nhà họ Lương bao nhiêu năm, tổng nên có chút tình cảm. Liền nói ông nội Lương Phúc của cô ta chính là vì cứu Lương Nguyên Đường mà chết, nhà họ Lương chính là báo đáp một nhà bọn họ như vậy sao?
💬 Bình luận chương