Chuyện này qua đi không mấy ngày, trong trường học bắt đầu truyền ra lời đồn đãi, thầy Lương cùng học sinh Giang Đào có quan hệ không chính đáng.
Giang Đào trong khoảng thời gian này vẫn luôn bận rộn chuẩn bị chuyện dự thi. Cô nghe nói, tuy rằng lần này thi đấu ban tổ chức không có hạn định tuổi tác nhân viên dự thi, nhưng là lần này dự thi cơ hồ đều là người trẻ tuổi, tuổi tác lớn nhất cũng liền hơn ba mươi tuổi.
Tuy nói đều là người trẻ tuổi, nhưng Giang Đào một chút không dám xem thường, tựa như bạn học cùng lớp Ô Hoành Tuấn liền không phải nhân vật đơn giản. Cô cần thiết nghiêm túc đối đãi.
Cô biết so với những người xuất thân thế gia này, khuyết điểm của cô ở chỗ thời gian học tập ngắn, kiến thức không thâm hậu bằng bọn họ. Nhưng cô cũng không phải không có một chút sở trường, bởi vì có hệ thống, mỗi một bước cô học đều thực vững chắc, đặc biệt là châm cứu, cô tự nhận là trình độ cũng không thấp.
Hơn nữa, cô tuy rằng chỉ học y hơn nửa năm, nhưng chỉ cần là ca bệnh cô từng tiếp xúc, cơ hồ đều nghiên cứu ra phương án trị liệu. Nếu thi đấu thời điểm, có thi đấu lâm sàng chẩn trị người bệnh, cô cũng không phải không có một chút kinh nghiệm.
Cô bên này không để ý đến chuyện bên ngoài mà học tập, căn bản không biết trong trường học truyền ra lời đồn đãi về cô, hơn nữa có tư thế càng ngày càng nghiêm trọng. Là Lục Văn Anh cùng Hoắc Thục Phương thật sự nhìn không được, bảo cô ra mặt giải thích cô mới biết được.
Nghe được nội dung những lời đồn đãi đó, Giang Đào đều ngây người. Cô cùng Lương Quảng Bạch mỗi lần tiếp xúc đều có người thứ ba ở đây, như thế nào sẽ truyền ra lời đồn đãi như vậy?
“Bọn tớ tin tưởng cậu, nhưng là người khác không tin a, cậu phải đứng ra nói một câu.” Hoắc Thục Phương tức giận đến đập bàn.
Lục Văn Anh cũng thực sốt ruột, lôi kéo Giang Đào nói: “Tuy rằng đều nói thanh giả tự thanh, nhưng nước bọt cũng có thể dìm chết người, em vẫn là chạy nhanh làm sáng tỏ một chút.”
Giang Đào đầu óc nhất thời chuyển không kịp: “Như thế nào sẽ truyền ra lời đồn đãi giữa em và thầy Lương đâu?”
“Khẳng định là thầy Lương cho cậu danh ngạch tham gia cuộc thi Đông y, có người đố kỵ.” Hoắc Thục Phương nói, Lục Văn Anh ở bên cạnh gật đầu, chị ấy cũng cho là như vậy.
Nghe các cô nói như vậy, Giang Đào nhớ tới một người --- Lương Tố Mai. Cô từng nhìn thấy thần sắc ghen ghét trên mặt cô ta, nhưng Lương Tố Mai vì cái gì ghen ghét cô đâu?
Trong đầu bỗng nhiên lóe ra một ý niệm, cô hỏi Hoắc Thục Phương: “Tên cha của thầy Lương là gì?”
Hoắc Thục Phương nghe xong cô hỏi chuyện vô ngữ đỡ trán: “Cái này cậu cũng không biết? Cha của thầy Lương là Lương Quốc y, đang nhậm chức ở Trung Nam Hải, chuyên môn khám bệnh cho các Thủ trưởng.”
Mấy cái này Giang Đào đều nghe người ta nói qua, nhưng tên của vị Lương Quốc y kia là gì cô hiện tại muốn biết.
“Tên Lương Quốc y là gì?” Giang Đào lại hỏi.
“Lương Ngọc Đường.” Hoắc Thục Phương nói.
Lương Ngọc Đường, bà ngoại nói ông ngoại tên là Lương Nguyên Đường, này vừa nghe chính là hai anh em.
Giang Đào hô hấp có chút dồn dập, cô lại hỏi: “Ngày đó ở khu đại viện quân khu chúng ta nhìn thấy vị Tướng quân kia tên là gì?”
“Lương... Lương Nguyên Đường, làm sao vậy?” Hoắc Thục Phương thấy Giang Đào thần sắc không đúng, cẩn thận hỏi. Nhưng Giang Đào không có trả lời, mà là lại hỏi: “Ông ấy là ông nội của Lương Tố Mai?”
Hoắc Thục Phương: “ Phải.”
💬 Bình luận chương