Vợ nhỏ vẫn là tuổi tác nhỏ, phải từ từ dạy.
Nhà khách liền có điện thoại, Tần Sơn Hà gọi qua cho Canh Kiến Nghiệp, không có vòng vo trực tiếp hỏi tình huống nhà họ Lương.
Canh Kiến Nghiệp nghe xong nói: “Gia đình đó là người nhà của một cấp dưới Tướng quân Lương. Nghe nói người cấp dưới đó đã từng là gã sai vặt của Tướng quân Lương, hy sinh trên chiến trường vì cứu Tướng quân Lương, sau lại Tướng quân Lương tìm được một nhà bọn họ để chiếu cố.”
“Một nhà bọn họ vẫn luôn ở cùng Tướng quân Lương?” Tần Sơn Hà hỏi.
“Vợ người cấp dưới đó không còn, hẳn là Tướng quân Lương sợ chọc người phê bình đi. Người ngoài vòng đều cho rằng gia đình đó là con cháu Tướng quân Lương, kỳ thật không phải. Tôi cảm thấy quan hệ bọn họ tựa hồ cũng không phải thực tốt.”
Canh Kiến Nghiệp kỳ thật cảm thấy Tướng quân Lương đối với gia đình đó quá chiếu cố, cho giúp đỡ có thể, không cần thiết làm cho bọn họ cùng ở với mình.
Một bát cơm dưỡng ân nhân, một bao gạo dưỡng kẻ thù, đem ăn uống người ta nuôi lớn, lại thu hồi tới nhưng không dễ dàng như vậy.
Tần Sơn Hà treo điện thoại xem Giang Đào, ý tứ thực rõ ràng đang nói: Nghe được chưa, em hiểu lầm rồi.
Giang Đào lại xấu hổ lại áy náy, cô nhấp môi nắm vạt áo Tần Sơn Hà nói: “Vậy em xin lỗi Tướng quân Lương.”
Tần Sơn Hà cười khẽ nhéo nhéo lỗ tai cô, về phòng nói với em. Vợ nhỏ nghe khuyên, biết sai liền sửa, dạy dỗ vẫn là thực dễ dàng.
Hai người trở về phòng, Tần Sơn Hà đem người ôm ở trên đùi nhẹ giọng nói: “Em hiểu lầm Tướng quân Lương có một bộ phận nguyên nhân là bởi vì người khác lầm đạo.”
Giang Đào dựa vào trong lòng ngực anh nhéo ngón tay anh có chút buồn bực nói: “Lương Tố Mai, em biết cô ta cố ý nhằm vào em, nhưng không nghĩ tới cô ta là đang lầm đạo em.”
“Ừ, cho nên gặp được sự tình không cần chính mình đoán, muốn đi chứng thực, minh bạch?”
“Minh bạch…,” Nói tới đây Giang Đào ngẩng đầu xem anh, “Tần Sơn Hà, anh dỗ trẻ con đâu?”
Tần Sơn Hà ha ha cười: “Em nhưng còn không phải là một đứa trẻ con.”
“Em là trẻ con anh còn đối với em làm những chuyện đó.”
“Anh đối với em làm chuyện gì?”
Tần Sơn Hà cúi đầu hôn một cái lên môi cô: “Là chuyện như thế này sao?”
Giang Đào duỗi tay đ.á.nh anh, Tần Sơn Hà buồn cười vùi đầu ở cổ cô: “Hiện tại chính là vợ anh.”
Giang Đào bị anh làm cho ngứa liền đẩy anh, Tần Sơn Hà ôm sát thân mình cô tiếp tục muốn làm gì thì làm. Hai người đang ở cười đùa, cửa bị người gõ vang lên.
Tần Sơn Hà giúp Giang Đào sửa sang lại quần áo mới đứng dậy đi mở cửa, cửa đứng chính là Lương Quảng Bạch cùng Thu Ngọc Tuệ.
💬 Bình luận chương