“Nói đến Lương Phúc tôi cũng nhận thức, người nhà của cậu ấy tôi hẳn là gặp mặt.” Mai Thu Lan nói, nên đối mặt tổng muốn đối mặt. Lương Nguyên Đường là đàn ông, phụ nữ có chút cong cong vòng ông không hiểu, vẫn là phải để phụ nữ tới đối phó.
Loại chuyện này bà lại không phải không có trải qua. Lúc trước bởi vì cha bà không có con trai chỉ có hai con gái, bác cả bác gái bà liền mang theo người một nhà ở tại nhà bọn họ, nói là làm cho con trai nhà bọn họ quá kế cho cha bà làm con trai.
Người nhà kia da mặt dày, một lần ở chính là hơn nửa năm, còn tự coi mình là chủ nhân, nhúng tay hôn sự của bà cùng chị gái. Sau lại hai chị em các bà liên thủ đem người nhà kia đuổi đi ra ngoài.
“Được, về đại viện.” Mai Thu Lan nếu nói như vậy, Lương Nguyên Đường cũng liền không lo lắng, dù sao có ông ở đây, tổng sẽ không làm vợ chịu thiệt thòi.
Tới khu đại viện quân khu là hơn 9 giờ sáng, xe vào đại viện một đường chạy đến cửa nhà họ Lương. Bọn họ còn chưa xuống xe, trong nhà liền đi ra một đám người.
Phía trước là Lương Ngọc Đường cùng vợ chồng Lương Quảng Bạch, mặt sau là một nhà Lưu Thủy Hương.
Nhìn thấy Mai Thu Lan được Giang Đào đỡ, Lương Ngọc Đường không cần giới thiệu liền gọi: “Chị dâu.”
Lương Quảng Bạch cùng Thu Ngọc Tuệ cũng đi theo gọi người, Mai Thu Lan cũng cười chào hỏi bọn họ.
Lưu Thủy Hương cũng tiến lên chào hỏi Mai Thu Lan: “Chị dâu.”
Lương Nguyên Đường coi Lương Phúc là anh em, bà ta gọi tiếng chị dâu cũng không sai.
Sau đó một nhà Lương Tố Mai cũng đều đi theo gọi người, Mai Thu Lan cười chào hỏi bọn họ, mọi người nhất phái hoà thuận vui vẻ.
Vào nhà ngồi xuống hàn huyên vài câu, Lương Quảng Bạch liền báo cáo với Lương Nguyên Đường: “Trong khoảng thời gian này nhà cửa thu hồi tương đối nhiều, chính phủ cũng suy xét đến tình huống cư trú của cư dân dọn ra, liền quyết định xây nhà tái định cư.
Nhà tái định cư quốc gia ra một bộ phận tiền, chính mình lại ra một bộ phận. Trước khi nhà tái định cư xây xong, những cư dân dọn ra đó, chính phủ thống nhất an trí ở mấy chỗ trong nhà ở ngoại ô phía đông.
Con xin mấy gian phòng, để thím Lưu bọn họ một nhà trước dọn vào, đến nỗi muốn hay không mua nhà tái định cư của chính phủ, xem ý tứ thím Lưu bọn họ.”
Này nói cách khác, Lưu Thủy Hương bọn họ muốn mua nhà tái định cư thì phải tự mình bỏ tiền.
“Ừ, liền an bài như vậy đi.” Lương Nguyên Đường đ.á.nh nhịp, sau đó nhìn cha của Lương Tố Mai là Lương Hữu Đức nói: “Hai ngày này liền dọn qua đi đi.”
Lương Hữu Đức không dám nói lời nào, quay đầu xem Lưu Thủy Hương. Một nhà bọn họ đều nghe bà ta.
💬 Bình luận chương