Tần Sơn Hà thấy cô bực, vội vàng qua đi đem người ôm vào trong ngực nhận sai: “Trêu em chơi đâu! Ngoan ngoãn, là anh sai rồi, anh nhận phạt.”
Giang Đào duỗi tay dùng sức ở trên eo anh 360 độ ninh một vòng, dẫn anh đau hô một tiếng mới dừng tay. Người này trong lén lút cùng bộ dáng bên ngoài một chút cũng không giống nhau, càng ngày càng nói năng ngọt xớt.
Hai vợ chồng náo loạn trong chốc lát tiếp tục quét tước vệ sinh, hơn 5 giờ hai người cùng nhau xuống lầu. Lương Nguyên Đường cùng Mai Thu Lan đang ngồi ở phòng khách, nhìn thấy hai người xuống dưới, Mai Thu Lan đứng dậy nói đi nấu cơm.
Giang Đào cũng đi theo tiến phòng bếp, Tần Sơn Hà ngày thường cùng Giang Đào cùng nhau nấu cơm thói quen, cũng đi theo hướng phòng bếp tiến. Lương Nguyên Đường thấy hỏi: “Cậu đi làm gì?”
Tần Sơn Hà: “Giúp Đào Nhi nấu cơm.”
Một câu này làm Lương Nguyên Đường thừa nhận rồi Mai Thu Lan một cái ánh mắt ghét bỏ, Lương Nguyên Đường cảm thấy chính mình ủy khuất cực kỳ. Ông từ sinh ra đến bây giờ, ai nói với ông đàn ông muốn xuống bếp, muốn biết nấu cơm?
Ông trừng hướng Tần Sơn Hà: Liền cậu có thể!
Tần Sơn Hà coi như không thấy được ánh mắt ông, vào phòng bếp đi theo bên người Giang Đào trợ thủ.
Đồ ăn làm tốt lên bàn, Lương Nguyên Đường lấy ra một bình rượu cùng hai bình nước có ga. Tần Sơn Hà rất có ánh mắt rót rượu cho ông cùng Lương Nguyên Đường, nước có ga cho Giang Đào cùng Mai Thu Lan.
Lương Nguyên Đường bưng lên chén rượu, nhìn ba người trước mắt, hốc mắt có chút nóng. Nhà người khác cùng vợ con cùng nhau ăn cơm là sự tình hết sức bình thường, nhưng với ông mà nói lại là hy vọng xa vời.
Tình cảnh trước mắt ông mong vài thập niên.
“Không dễ dàng, thật sự không dễ dàng.” Lương Nguyên Đường thanh âm nghẹn ngào, “Về sau chúng ta đều hảo hảo.”
Thiên ngôn vạn ngữ đến cổ họng lại nói ra một câu đơn giản, cũng là nguyện vọng của ông về sau mọi người đều hảo hảo.
Mũi Mai Thu Lan cũng chua xót lợi hại, bà nắm lấy tay chồng: “Sẽ hảo hảo, về sau chúng ta người một nhà đều ở bên nhau.”
Giang Đào vội vàng gật đầu: “Đều ở bên nhau, con về sau liền ăn vạ ông ngoại bà ngoại.”
Lương Nguyên Đường sờ sờ đầu Giang Đào: “Hảo hài t.ử.”
Sau đó ông nhìn về phía Tần Sơn Hà: Cậu đâu?
Tần Sơn Hà kéo tay Giang Đào: “Vợ cháu ở đâu cháu ở đó.”
Lương Nguyên Đường vừa lòng, ngửa đầu uống cạn rượu trong ly, Tần Sơn Hà nào dám lạc hậu, cũng một ngụm cạn sạch.
Bữa cơm này ăn đến cuối cùng, Lương Nguyên Đường là bị đỡ đến trên giường, Tần Sơn Hà nhìn còn tốt, còn có thể cùng Giang Đào cùng nhau rửa sạch bát đũa.
Đến trên lầu Giang Đào lập tức đuổi Tần Sơn Hà đi tắm rửa, một thân mùi rượu.
Vào phòng tắm Tần Sơn Hà cảm thán điều kiện khu đại viện quân khu thật tốt, toàn thiên nước ấm cung ứng, mùa đông còn cung ấm. Liền vì điều kiện này, anh cũng phải “ăn cơm mềm”.
Anh nhưng không muốn mùa đông thời điểm lại làm vợ nhỏ chịu đông lạnh.
Tần Sơn Hà tắm rửa xong ra tới Giang Đào đã nằm ở trên giường, anh đi qua xốc lên chăn lên giường, đem người ôm vào trong ngực. Giang Đào ở trong lòng ngực anh tìm cái vị trí thoải mái, giương mắt xem anh: “Đêm nay anh thành thật chút.”
💬 Bình luận chương