Vào phòng ngủ Hoắc Thục Phương liền cùng Giang Đào oán giận: “Cái tên Ô Hoành Tuấn kia quá khó làm, tớ ở trên đường cậu ta về nhà chặn cậu ta rất nhiều lần, cậu ta còn không thế nào phản ứng tớ.”
Giang Đào:
Này cũng thật đủ lớn mật, trực tiếp ở trên đường người ta về nhà chặn người.
“Cậu có phải hay không dùng sai phương pháp rồi?” Giang Đào cảm thấy, nếu là cô cũng không thích bị người chặn ở trên đường.
“Kia làm sao bây giờ?” Hoắc Thục Phương có chút ủ rũ cụp đuôi, thật vất vả thích một người, theo đuổi như thế nào khó như vậy đâu?
“Nếu không cậu từ từ chờ cơ hội?” Giang Đào nói, cô cũng không biết truy người như thế nào, dù sao cô cảm thấy chặn người như vậy tựa hồ không thế nào tốt.
“Haizz!” Hoắc Thục Phương ghé vào trên bàn, hữu khí vô lực nói: “Tần Sơn Hà nhà cậu lúc trước là như thế nào theo đuổi cậu?”
Giang Đào nhún nhún vai: “Anh ấy từ trong sông cứu tớ, sau đó tớ liền gả cho anh ấy.”
Hoắc Thục Phương đằng cái ngồi thẳng thân thể, đôi mắt tản ra ánh sáng dị dạng. Giang Đào thấy nuốt một ngụm nước miếng: “Cậu nhưng đừng, loại biện pháp này không thể thực hiện.”
Hoắc Thục Phương lại nằm xoài trên bàn hữu khí vô lực hừ hừ.
Hai người câu được câu không nói một lát, Hoắc Thục Phương liền đi rồi, Giang Đào đi dưới lầu giúp Mai Thu Lan làm quần áo.
Giữa trưa Tần Sơn Hà cùng Lương Nguyên Đường đều không có trở về, buổi tối hai người trở về nhưng thật ra rất sớm, bất quá Lương Ngọc Đường cũng tới. Ăn cơm xong Lương Ngọc Đường ngồi ở trên sô pha thần khắp nơi, rõ ràng có chuyện muốn nói.
Mọi người đều biết ông muốn nói cái gì, nhưng không có một người hỏi, ông chỉ có thể chính mình mở miệng.
“Đại ca, em muốn cho Đào Nhi sửa họ Lương, anh xem thế nào?” Lương Ngọc Đường nhìn Lương Nguyên Đường, ông cũng không tin anh trai không muốn làm Giang Đào sửa họ Lương.
Lương Nguyên Đường khụ một tiếng, nhìn Giang Đào nói: “Cái này đều phải xem ý tứ của con bé.”
“Con à, con nói một chút quyết định của con.” Lương Ngọc Đường cũng nhìn Giang Đào nói. Ông hôm nay hạ quyết tâm phải có cái kết quả, bởi vì chuyện này ông đêm qua cũng chưa ngủ.
“Được ạ!”
Giang Đào thanh âm tùy ý, lại làm hai anh em nhà họ Lương đều sửng sốt, bọn họ cũng chưa nghĩ đến cô sẽ sảng khoái đáp ứng như vậy.
“Ha ha ha, được được được.” Lương Ngọc Đường phản ứng lại đây sau cười ha ha, sau đó móc ra một tờ giấy, mặt trên viết đầy tên.
Giang Đào nhìn tờ giấy chi chít những cái tên mà Lương Ngọc Đường viết cho mình, có chút hoa mắt. Ý ông là còn muốn đổi tên sao? Cái tên đã gọi gần hai mươi năm, nếu đổi thật sự không dễ thích ứng.
“Không phải ông nội nhất định bắt cháu đổi tên,” Lương Ngọc Đường nhìn ra Giang Đào có chút không muốn, liền nói: “Thật sự là Lương Đào không dễ nghe a!”
Giang Đào thầm niệm mấy lần cái tên Lương Đào, đúng là không dễ nghe thật, nhưng đổi họ thì thôi, đổi cả tên thì nàng thật sự khó chấp nhận.
“Hay là gọi Lương Hiểu Đào đi.” Gần giống với tên cũ, cũng dễ chấp nhận hơn một chút.
💬 Bình luận chương