Thu nhập của cậu ấy không chỉ có tiền lương, còn có tiền hoa hồng, hơn nữa lấy là tổng hoa hồng, cho nên trong tay tích cóp được không ít tiền.
Tần Sơn Hà nghĩ nghĩ giá nhà ở Kinh Đô, nói: "Tiền có khả năng không đủ, anh cho chú mượn trước một ít, về sau trừ vào lương của chú."
Anh em ruột cũng phải tính toán rõ ràng, miễn cho về sau bởi vì chuyện tiền nong mà nảy sinh mâu thuẫn. Tần Sơn Lâm hiểu đạo lý này, lập tức nói: "Được, em nhất định sẽ làm tốt."
Tần Sơn Hà vỗ vỗ vai cậu: "Làm tốt vào, ngày lành còn ở phía sau đấy."
Hai người nói chuyện xong, Tần Sơn Hà liền về phòng nghỉ ngơi. Đi đến mép giường, liền thấy vợ nhỏ đã ngủ say, bởi vì thời tiết nóng, trên trán lấm tấm mồ hôi mỏng. Anh cầm lấy quạt ba tiêu, nhẹ nhàng quạt cho cô.
Lương Hiểu Đào ngủ không sâu, nghe được tiếng động liền tỉnh. Mở mắt ra thấy anh đang quạt cho mình, liền kéo anh nằm xuống bên cạnh: "Ngủ với em một lát."
Tần Sơn Hà để cô gối lên vai mình, quạt cho cả hai người rồi nói: "Anh nghe Tiêu Sách nói, đại viện chính phủ và đại viện quân khu sắp lắp điều hòa, có điều hòa rồi sẽ không nóng như vậy nữa."
Lương Hiểu Đào gác tay lên eo anh: "Anh thân thiết với Tiêu Sách từ bao giờ thế?"
"Cậu ta muốn hợp tác với anh, nói chuyện vài lần cảm thấy cũng được. Bất quá hợp tác với cậu ta rồi, tài chính của chúng ta liền có chút eo hẹp."
Lương Hiểu Đào ngẩng đầu nhìn anh: "Có cần bán đồ trong tay em đi không?"
Tần Sơn Hà cười khẽ nhéo nhéo mũi cô: "Không cần, anh tính toán vay ngân hàng. Quốc gia có chính sách, có thể cho vay."
Lương Hiểu Đào không nói chuyện vay tiền nhà họ Lương, cô cảm thấy anh nghe xong hẳn sẽ không vui.
"Anh hợp tác với Tiêu Sách làm cái gì?"
Tần Sơn Hà hôn lên trán cô một cái, nói: "Cậu ta đang hợp tác với Lương Nghị mở xưởng máy giặt, bất quá việc trù bị đó cần thời gian rất dài, trước mắt làm một ít buôn bán nhỏ."
"Làm buôn bán nhỏ gì?" Lương Hiểu Đào có chút buồn ngủ, thanh âm nhẹ đi rất nhiều.
Tần Sơn Hà cũng hạ thấp giọng: "Vận chuyển hàng hóa, nhà họ Tiêu thế lực ở địa phương không nhỏ, làm vận chuyển hàng hóa rất thích hợp."
Lương Hiểu Đào ừ một tiếng, hô hấp chậm rãi đều đều. Tần Sơn Hà cong cong môi, cũng nhắm mắt lại.
Hai vợ chồng ngủ hơn một tiếng đồng hồ, rời giường đi thôn Thượng Thủy. Đã trở lại khẳng định phải đi thăm Giang Đại Hải. Tiện tay xách ít đồ, hai người cùng nhau đi thôn Thượng Thủy.
Ở cửa thôn vừa lúc gặp Giang Đại Hải từ ngoài ruộng về nhà, ba người cùng nhau đi về. Trên đường không ngừng có người chào hỏi bọn họ, Giang Đại Hải dọc theo đường đi đều cười toe toét.
Về đến nhà, Ngô Mai Hoa cùng Giang Xuân Linh đang quét chuồng heo, bởi vì chuồng heo vừa bẩn vừa hôi, Giang Xuân Linh mặc quần áo rách rưới, đeo khẩu trang ố vàng, trông không khác gì ăn mày trên đường.
💬 Bình luận chương