Người trong nhà biết con nhà mình bộ dáng gì, Ngô Kiến Thành như vậy, liền thích hợp tìm một người vợ cường thế có chủ kiến, Tôn Vi như vậy, căn bản sống cùng cậu ta không thành.
"Em cũng cảm thấy tính cách hai người bọn họ rất xứng, Giang Hạnh vừa thấy chính là đanh đá có chủ kiến, đến lúc đó vợ chủ ngoại chồng chủ nội, khá tốt." Điền Ái Cầm càng nói càng cảm thấy hai người thích hợp.
Ngô Kiến Trung bực bội trở mình: "Đến lúc đó rồi nói sau."
Điền Ái Cầm cũng là vì chú em mà nhọc lòng, lại nói: "Tuy rằng Kiến Thành không gánh vác được việc lớn, nhưng còn có chúng ta mà. Bọn họ kết hôn, xảy ra chuyện lớn gì chúng ta cùng bọn họ gánh vác là được. Hiện tại cuộc sống đều tốt, cũng sẽ không có chuyện gì lớn. Hai hôm trước chị cả còn nói với em chuyện của Kiến Thành, cũng là sầu thúi ruột."
Ngô Kiến Trung chị em ba người, chị cả gả lên thành phố, anh rể ở tòa thị chính chức vị không thấp. Cả gia đình, chỉ có một mình Ngô Kiến Thành làm người ta nhọc lòng.
"Ngủ đi." Ngô Kiến Trung vỗ vỗ cánh tay Điền Ái Cầm.
Điền Ái Cầm thở dài nhắm mắt lại, thật là mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh.
Buổi tối Lương Hiểu Đào cùng Tần Sơn Hà ở tại căn phòng trong khu tập thể trước kia, sau một hồi vận động, Lương Hiểu Đào ghé vào ngực anh nói: "Thực sự có loại cảm giác dường như đã mấy đời. Lúc trước em nghĩ là, chờ em tốt nghiệp xong sẽ làm việc ở bệnh viện huyện, chúng ta lại được phân một căn phòng như thế này, cả đời cứ đơn giản như vậy mà sống. Ai biết sau lại sẽ có nhiều chuyện xảy ra như vậy."
Bàn tay to của Tần Sơn Hà v**t v* tấm lưng trơn bóng của cô, thanh âm có chút lười biếng: "Ai cũng không biết về sau sẽ xảy ra chuyện gì, cho nên phải nắm bắt chính là hiện tại."
"Đúng vậy, chính sách mở cửa, xã hội biến hóa càng nhanh. Mới chưa đến một năm, em liền cảm thấy rất nhiều người và việc đều thay đổi."
Lương Hiểu Đào lại nghĩ tới Hạ Đông Thăng. Lúc trước cô cảm thấy, Hạ Đông Thăng kiên định chịu làm, can đảm cẩn trọng, là người rất tốt. Ai sẽ nghĩ đến một sự kiện khiến cho anh ta bộc lộ bản chất.
"Nếu không có tiền, Hạ Đông Thăng cùng Hạnh Nhi cũng sẽ không đi đến nông nỗi ly hôn. Là tiền tài cho Hạ Đông Thăng cùng Vu Xảo Phượng sự tự tin."
Lương Hiểu Đào cảm khái, Tần Sơn Hà nhéo mông cô một cái không nhẹ không nặng: "Chuyện người khác lo lắng nhiều như vậy làm gì? Còn không bằng nghĩ đến anh."
Lương Hiểu Đào cười: "Anh đang ở dưới thân em, em còn nghĩ đến anh thế nào nữa?"
"Em muốn ở trên hay ở dưới?"
Lương Hiểu Đào nghiêng người nằm sang một bên: "Em ở bên cạnh."
Tần Sơn Hà cười khẽ ôm cô nhắm mắt lại.
Ngày hôm sau đi gặp Giang Hạnh, Lương Hiểu Đào nói với cô ấy: "Mày về sau năng qua lại với Lương Lệ và Điền Ái Cầm, tao đã nói với các chị ấy rồi. Gặp chuyện gì khó khăn, mày có thể đi tìm các chị ấy."
Giang Hạnh gật đầu: "Mày yên tâm đi, cái nhà máy này trước kia tuy rằng đều là anh ta quản lý, nhưng tao cũng không phải kẻ chỉ biết ngồi mát ăn bát vàng, những khách hàng đó tao đều quen thuộc."
💬 Bình luận chương