Làm bà ta không nghĩ tới chính là, cuộc sống tốt lên, Hàn Thanh Bình lại có tâm tư trăng hoa, điều này bà ta không thể nhịn, cho nên liền tìm tới nhà máy.
Hàn Thanh Bình chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống, Đoạn Nguyệt Trúc tuy rằng giúp đỡ hắn rất nhiều, nhưng bà ta tính tình đanh đá, lại không có văn hóa, bọn họ căn bản là không có tiếng nói chung. Trước kia không cảm thấy, hai năm nay càng thêm cảm giác cuộc sống vô vị.
Tới nhà máy này làm thêm là ngoài ý muốn, tình cảm với Đặng Tuệ Linh cũng là ngoài ý muốn, hắn tựa hồ tìm được nhiệt huyết cuộc sống, nếm được hương vị tình yêu. Nhưng hiện tại tất cả đều bị đ.á.nh tan.
"Cô làm loạn cái gì? Mau về nhà." Hắn nắm lấy cánh tay Đoạn Nguyệt Trúc lôi ra ngoài, muốn cho bà ta nhanh ch.óng biến mất ở chỗ này, tựa hồ bà ta đi rồi, hết thảy đều có thể khôi phục như trước kia.
Đoạn Nguyệt Trúc hất tay hắn ra cười lạnh nói: "Hàn Thanh Bình, tôi đời này cứ như vậy, anh nếu làm tôi sống không tốt, anh cũng đừng hòng sống yên ổn. Anh nếu không cắt đứt với con hồ ly tinh kia, chờ tôi đi tìm lãnh đạo trường học của anh tố cáo anh đi."
Đoạn Nguyệt Trúc hừ một tiếng sải bước bỏ đi, trong phòng một mảnh yên tĩnh.
Một lát sau, Tần Sơn Hà nói: "Hai người thu dọn đồ đạc, đi làm thủ tục thôi việc đi."
Lời này Hàn Thanh Bình không bất ngờ, rốt cuộc sự tình ầm ĩ lớn như vậy, hắn vừa rồi liền nghĩ tới kết quả này, thật sâu nhìn Đặng Tuệ Linh một cái, hắn bỏ đi.
Nhưng Đặng Tuệ Linh lại khiếp sợ, tuy rằng vợ Hàn Thanh Bình tìm tới, nhưng chỉ là một bài thơ thì có thể chứng minh được cái gì? Dựa vào cái gì muốn sa thải cô ta?
Cô ta nhìn về phía Tần Sơn Hà: "Tần... Tần tổng, chuyện này tôi bị oan uổng a. Chữ thầy Hàn viết đẹp, tôi chép một bài thơ nhờ thầy ấy bình phẩm chữ viết của tôi chút thôi, tôi cùng thầy ấy thật sự cái gì cũng không có a."
Tần Sơn Hà không muốn nói nhiều với cô ta, cô ta cùng Hàn Thanh Bình có quan hệ bất chính hay không, là chuyện của bọn họ, không liên quan đến anh, anh chính là không muốn dùng người công nhân này.
Xúi giục người khác đến chỗ anh cáo trạng vợ anh, coi anh giống Hàn Thanh Bình chắc?
"Vị trí văn phòng nhà máy này, tôi tính toán tìm một người chuyên nghiệp tới làm, cô không thích hợp với cương vị này." Lời nói như vậy, là cho Lão Đặng mặt mũi.
Nhưng có một số người tựa hồ không cảm kích, Lão Đặng nhíu mày nhìn Tần Sơn Hà nói: "Sơn Hà, chuyện này không phải rõ ràng rồi sao? Là hiểu lầm giữa hai vợ chồng Hàn Thanh Bình, không liên quan đến Tiểu Linh."
Tần Sơn Hà không nghĩ tới Lão Đặng ngày thường là người thông thấu như vậy, gặp phải chuyện người nhà liền hồ đồ. Dù sao cũng là chiến hữu nhiều năm, anh nói: "Không liên quan đến chuyện đó, tôi chính là không dùng được người công nhân này."
"Là bởi vì chuyện chị dâu gọi điện thoại trước đó sao?" Đặng Tuệ Linh nhìn về phía Lương Hiểu Đào: "Nếu chị dâu còn bởi vì chuyện đó mà giận tôi, tôi ở chỗ này xin lỗi chị, thực xin lỗi."
Lão Đặng vừa nghe lời này, liền cau mày hỏi: "Chuyện gọi điện thoại gì?"
Trong mắt Đặng Tuệ Linh lại ngập nước mắt: "Hôm đó chị dâu gọi điện thoại đến xưởng, nói muốn tìm Ngô Kiến Thành. Lúc ấy Ngô Kiến Thành đi công tác, chị dâu muốn xin phương thức liên lạc của anh ấy, tôi không có, chị dâu có thể liền tức giận. Sau lại chị dâu tới xưởng, tôi cũng đã xin lỗi chị ấy, tôi... Ô ô ô……"
💬 Bình luận chương