"Anh là càng ngày càng biết dỗ người." Lương Hiểu Đào bị hắn chọc cười khanh khách không ngừng, Tần Sơn Hà cũng đi theo cười. Hai vợ chồng náo loạn trong chốc lát, Lương Hiểu Đào đi tắm rửa. Sau khi trở về, Tần Sơn Hà cầm lấy máy sấy sấy tóc cho nàng, sau đó hai người lên giường ngủ.
Hai người ôm nhau nói một lát chuyện, sau đó nhắm mắt ngủ. Lương Hiểu Đào không đề cập bất luận cái gì sự tình về Mai Bích Hoa, cho dù có nguy cơ cảm, nàng cũng không nghĩ làm Tần Sơn Hà nhìn ra tới.
Vợ chồng chi gian thân mật nữa, có một số việc cũng là không thể làm, ví dụ như nghi kỵ.
Ngày hôm sau cơm sáng thời điểm, Mai Thu Lan cùng Lương Hiểu Đào nói với Tần Sơn Hà, ngày kia muốn đem tro cốt Mai Bá Vinh nhập phần mộ tổ tiên, bảo bọn họ sắp xếp thời gian. Lương Hiểu Đào nói sẽ xin nghỉ ở trường học.
Buổi chiều nàng đến bệnh viện, bệnh của Thẩm Sáng Ngời đã khỏi hẳn, Lam Thanh Nhã còn đang phục hồi chức năng. Tới văn phòng, Ngải Đình liền tới đây, do do dự dự muốn nói chuyện lại không dám nói.
"Này nhưng không giống tính cách của cô a, có chuyện gì nói thẳng." Lương Hiểu Đào nói.
Ngải Đình đôi mắt cẩn thận hướng ra ngoài nhìn nhìn, sau đó lại đóng cửa lại, Lương Hiểu Đào thấy thẳng buồn cười: "Cô đây là trộm gà nhà ai sao?"
"Không phải, tôi…" Ngải Đình để sát vào nàng nhỏ giọng nói: "Chính là, muốn hỏi một chút ngài, có thể hay không kê cho đơn thuốc phá thai."
Lương Hiểu Đào vừa nghe liền nhíu mày: "Là ai dùng?" Thật sợ là Ngải Đình nha đầu này, bị cái nào đàn ông lừa, sau đó mang thai phá thai.
"Là một người chị họ của tôi," Ngải Đình ngồi vào phía trước nàng, nói: "Chị ấy mấy năm trước xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, bị một người đàn ông trong thôn tính kế kết hôn. Ngài là không biết, gia đình kia có bao nhiêu làm cho người ta không nói được lời nào. Mỗi tháng ép chị họ tôi hướng trong nhà đòi tiền đòi phiếu, chị ấy nếu là không đòi, bọn họ liền các loại khi dễ chị ấy.
Hiện tại người đàn ông kia ra ngoài ý muốn đã chết, nhưng chị họ tôi phát hiện mang thai, chị ấy muốn bỏ đứa nhỏ này."
Lương Hiểu Đào nghe không phải nàng phá thai, thở dài nhẹ nhõm một hơi: "Đơn thuốc không phải tùy tiện kê, cô ngày mai mang chị họ cô lại đây một chuyến, tôi trước cho chị ấy bắt mạch."
"Được được được, ngài đáp ứng rồi là được." Ngải Đình cao hứng đứng lên, đang muốn đi, lại xoay người hỏi: "Ngài muốn hay không giấy chứng minh linh tinh đồ vật? Chị họ tôi là vụng trộm chạy về tới, gia đình kia cũng biết chị ấy mang thai, chết sống không cho chị ấy bỏ hài t.ử. Người đàn ông kia là độc đinh của gia đình đó."
Lương Hiểu Đào nghĩ nghĩ: "Không cần, cô ngày mai đem chị ấy mang lại đây lại nói."
Ngải Đình vô cùng cao hứng đi rồi, Lương Hiểu Đào đi nhìn nhìn tình huống phục hồi chức năng của Lam Thanh Nhã, thấy nàng hết thảy đều tốt, liền đạp xe trở về nhà.
Trong nhà có khách, Mai Thu Lan cùng Mai Thu Cẩn ngồi ở phòng khách, đang cùng hai bà lão hơn 50 tuổi nói chuyện, nhìn thấy nàng trở về, Mai Thu Lan vẫy tay với nàng, lại cùng nàng giới thiệu: "Đây là vợ Lưu bộ trưởng."
💬 Bình luận chương