“Không, cứ như vậy.” Hoắc Thục Phương ngồi xuống không quan tâm nói.
Lương Hiểu Đào nhún vai, “Cậu vui là được.”
Nói chuyện một lúc liền có bệnh nhân vào, một nữ đồng chí hơn bốn mươi tuổi, vừa vào đã nói mình là do ai đó giới thiệu đến. Lương Hiểu Đào ừ một tiếng rồi bắt mạch cho bà. Bệnh nhân nàng tiếp nhận bây giờ, phần lớn đều là do giới thiệu.
“Sức khỏe của chị rất tốt! Không có bệnh.” Lương Hiểu Đào bắt mạch xong nói.
Hách Ngọc Lan xấu hổ cười cười, “Tôi… tôi đến để hỏi một chút, cô có thuốc nào có thể sinh đôi không.”
Lương Hiểu Đào sững sờ một chút rồi lắc đầu, “Không có.”
Kế hoạch hóa gia đình, có người vì muốn sinh thêm con, đã nghĩ đủ mọi cách.
“Sao lại không có?” Hách Ngọc Lan một bộ dáng cô đang lừa người, bà đã nghe người ta nói, có loại phương thuốc ăn vào có thể mang thai đôi.
“Thật sự không có.” Lương Hiểu Đào lại lần nữa kiên quyết nói. Thật ra, có phương thuốc thúc đẩy phụ nữ rụng trứng không? Có. Nhưng nàng tuyệt đối sẽ không lấy ra, nếu không cơ quan chức năng chắc chắn sẽ mời nàng đi uống trà.
Hách Ngọc Lan cảm thấy Lương Hiểu Đào không nói thật với bà, nhưng vì e ngại thân phận của nàng nên không dám nói gì, vẻ mặt không vui bỏ đi.
Buổi chiều, Lương Hiểu Đào và Hoắc Thục Phương đến quán cà phê đã hẹn, đối phương đã đến. Là một người đàn ông đeo kính rất văn nhã. Ngồi xuống, anh ta liền tự giới thiệu, “Tôi tên Thôi Hưng Văn, 27 tuổi.”
Hoắc Thục Phương cũng tự giới thiệu: “Hoắc Thục Phương, 23 tuổi.”
Sau đó là cuộc trò chuyện không nóng không lạnh, Lương Hiểu Đào làm nền, vẫn luôn im lặng uống cà phê. Nàng cảm thấy Thôi Hưng Văn này cũng được, lịch sự tao nhã, nói chuyện rất biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, là một người đàn ông cẩn thận.
Nửa đường, nàng đứng dậy đi vệ sinh, để hai người có cơ hội nói chuyện riêng. Ở trong phòng vệ sinh lề mề một lúc lâu, nàng mới ra ngoài, đối diện gặp phải Thôi Hưng Văn. Anh ta cười chào nàng, “Lương tiểu thư.”
Lương Hiểu Đào cười với anh ta, “Tôi đi cùng Thục Phương.”
Thôi Hưng Văn lại chặn trước mặt nàng liếc mắt đưa tình nói: “Thật ra tôi thích Lương tiểu thư hơn.”
Lương Hiểu Đào mặt lạnh xuống, “Thôi tiên sinh có biết mình đang nói gì không?”
“Biết chứ,” Thôi Hưng Văn vẻ mặt không sợ hãi, “Nếu Lương tiểu thư đồng ý hẹn hò với tôi, tôi có thể đưa Lương tiểu thư đến Cảng Thành.”
“Nếu Thôi tiên sinh còn quấy rầy, tôi có thể đưa anh đến bệnh viện.” Thật chưa từng thấy người nào mặt dày vô sỉ như vậy, Cảng Thành thì ghê gớm lắm à?
Nhìn thấy Hoắc Thục Phương, Lương Hiểu Đào vốn định nói chuyện vừa rồi với cô, nhưng do dự một chút vẫn chưa nói. Ai cũng không thích đối tượng xem mắt của mình lại thích bạn thân của mình.
“Cậu thấy người này thế nào?” Lương Hiểu Đào hỏi.
Hoắc Thục Phương nhún vai, “Cũng vậy thôi, không tốt cũng không xấu.”
“Ừm, Cảng Thành vẫn còn quá xa, hơn nữa bây giờ còn thuộc quyền quản lý của nước khác, rất nhiều chuyện không tiện.” Lương Hiểu Đào nói.
💬 Bình luận chương