Sờ sờ bụng, nàng nhỏ giọng nói: “Trong này có em bé.”
“Thật sao?” Hoắc Thục Phương kinh ngạc trực tiếp đi sờ bụng nàng, Lương Hiểu Đào lại nhỏ giọng nói với cô: “Trước tiên đừng nói cho người khác, ba tháng sau hãy nói.”
Hoắc Thục Phương vội vàng gật đầu, “Biết rồi biết rồi.”
Hai người lại nói chuyện một lúc, Lương Hiểu Đào liền đi, Hoắc Thục Phương ngồi đó ngây người. Anh trai cô nếu biết Hiểu Đào có thai sẽ có tâm trạng gì?
Hai năm nay trong nhà vẫn luôn giới thiệu đối tượng cho anh, nhưng anh một người cũng không xem. Không thể cứ độc thân cả đời như vậy.
Tan làm Tần Sơn Hà và Tiêu Sách cùng nhau đến đón người, Tiêu Sách cố ý trang điểm một chút, hắn vốn đã đẹp trai, bây giờ càng thêm tuấn tú. Lương Hiểu Đào nhìn Hoắc Thục Phương, thấy cô sắc mặt như thường, không có một chút mê muội nào, yên tâm.
Không bị sắc đẹp hấp dẫn là tốt rồi.
Bốn người cùng nhau đến nhà hàng Nhân Dân, ngồi xuống Tần Sơn Hà chăm sóc Lương Hiểu Đào như chăm sóc một đứa trẻ ba tuổi, chỉ thiếu điều không đút cơm cho nàng.
Tiêu Sách ê răng, “Hai người đủ rồi đấy, làm cho ai xem vậy?”
Tần Sơn Hà lười để ý đến hắn, tiếp tục gắp thức ăn cho vợ, xương cá gỡ từng cây, canh để nguội tự mình nếm thử rồi mới đặt trước mặt vợ…
Lương Hiểu Đào đều có chút ngượng ngùng, nhỏ giọng nói với hắn: “Em không phải là người tàn phế.”
Tần Sơn Hà nghiêm túc: “Vợ, em phải để anh biểu đạt một chút tâm trạng vui sướng của anh.”
Lương Hiểu Đào: Được rồi, anh cứ biểu đạt đi. Chỉ cần chính anh không cảm thấy mất mặt là được.
Hoắc Thục Phương cũng ở bên cạnh cười, Tiêu Sách bỗng nhiên hiểu ra, hắn nâng ly nước trong tay nói: “Chúc mừng!”
Bảo bối khoe ra ngoài, Tần Sơn Hà trong lòng vui vẻ, nâng ly nước chạm vào ly của Tiêu Sách, sau đó một hơi uống cạn nước trong ly.
Tiêu Sách chậc một tiếng, người này cũng có lúc ngốc như vậy.
Trong suốt bữa ăn, Tiêu Sách không tỏ ra quá lấy lòng Hoắc Thục Phương, chỉ như bạn bè bình thường ăn cơm, làm Hoắc Thục Phương cảm thấy rất thoải mái.
Ăn cơm xong về nhà, Lương Hiểu Đào nói với Tần Sơn Hà: “Bố của con, ngốc một ngày là đủ rồi, ngày mai đừng như vậy nữa, nếu không con dễ bị anh làm cho ngốc theo.”
Tần Sơn Hà ôm nàng thở dài một hơi, “Vợ, anh thật sự rất vui.” Hắn bàn tay to vuốt bụng nhỏ của nàng, “Đây là con của chúng ta.”
Lương Hiểu Đào ôm eo hắn, mặt chôn vào ngực hắn, “Sau này nó sẽ gọi anh là bố, gọi em là mẹ.”
Hai vợ chồng lại ôm nhau cười ngây ngô.
Lương Nguyên Đường đi quan hệ, lấy được một chiếc xe hơi Hồng Kỳ, tiền là do Tần Sơn Hà và Lương Hiểu Đào bỏ ra.
Khi Giang Hạnh kết hôn, Lương Hiểu Đào không đi tham dự, nàng đang nôn nghén rất nặng, có thể nói là ăn gì nôn nấy. Tần Sơn Hà cũng gầy đi mấy cân.
“Đứa trẻ này sao lại quấy người thế?” Mai Thu Lan rất đau lòng, đồ ăn đổi món liên tục cũng không được, Lương Hiểu Đào nôn đến mức gần như không đứng thẳng được.
💬 Bình luận chương