“Mẹ nghe Sơn Hà nói, các con muốn thuê thêm một bảo mẫu,” Trần Ngọc Quế ngồi trên ghế trước giường nói: “Theo mẹ thì thuê bảo mẫu làm gì, mẹ đến trông con cho các con là được.”
Lương Hiểu Đào nghe xong sững sờ, sau đó nhìn về phía Tần Sơn Hà, ý tứ rất rõ ràng: Đây là ý của anh?
Tần Sơn Hà ho một tiếng, nói với Trần Ngọc Quế: “Thuê bảo mẫu là để người nhà nhàn rỗi hơn, mẹ đến chăm con không phải là làm ngược lại sao?”
Trần Ngọc Quế không biết “làm ngược lại” là ý gì, nhưng hiểu ý của Tần Sơn Hà, là không muốn bà đến trông con. Nhưng bà vừa nhìn thấy cặp song sinh đã rất thích, hận không thể nhìn chằm chằm, nếu không cho bà trông con, bà phải bao lâu mới được gặp con một lần?
“Mẹ đã trông con cho Sơn Lâm, cũng trông cho Sơn Phượng, không thể không trông cho các con.” Trần Ngọc Quế lại nói.
Lương Hiểu Đào không nói gì, mọi chuyện giao cho Tần Sơn Hà. Nàng tin Tần Sơn Hà tuyệt đối sẽ không để Trần Ngọc Quế đến trông con.
“Chuyện này về rồi nói sau.” Tần Sơn Hà định lén nói chuyện với Trần Ngọc Quế.
Tần Sơn Hà đã nói vậy, Trần Ngọc Quế cũng không nhắc đến chuyện này nữa. Lúc này, An An r*n r*, Trần Ngọc Quế lập tức qua ôm.
“Sờ xem có phải tè không.” Lương Hiểu Đào nhắc nhở, Trần Ngọc Quế lại đặt An An xuống, tay luồn vào trong chăn nhỏ, cảm thấy ẩm ướt đúng là tè. Bà mở chăn nhỏ, lấy tã ướt ra, Lương Hiểu Đào đưa một cái tã cho bà, Trần Ngọc Quế thay, suốt quá trình đều cười ha hả.
Lương Hiểu Đào tuy không muốn bà đến trông con, nhưng sẽ không không cho bà chạm vào. Thấy bà thích liền lại nói: “Xem lại Thường Thường có tè không.”
Quả nhiên nụ cười trên mặt Trần Ngọc Quế càng lớn hơn, vui vẻ luồn tay vào trong chăn nhỏ của Thường Thường, cảm thấy khô ráo, liền cười nói: “Không tè.”
“Hai đứa nó một ngày phần lớn thời gian đều ngủ, buổi tối cũng không quấy…” Lương Hiểu Đào nói với Trần Ngọc Quế về nếp sinh hoạt của hai đứa nhỏ, Trần Ngọc Quế nghe rất cẩn thận.
Ở trên lầu một tiếng đồng hồ thì đến giờ cơm trưa, Tần Sơn Hà dẫn họ xuống, đồ ăn quả thật đã làm xong.
Hôm qua biết hôm nay trong nhà sẽ có nhiều người, Tần Sơn Hà đã mời một đầu bếp từ nhà hàng đến, nếu không Trang Thúy Chi chắc chắn không lo xuể.
Họ ngồi xuống ăn cơm, Tần Sơn Hà bưng cơm cữ của Lương Hiểu Đào lên lầu. Lương Hiểu Đào ăn một nửa, còn lại lại vào bụng Tần Sơn Hà.
“Em ở cữ, anh chắc phải béo lên mấy cân.”
Lương Hiểu Đào nghe xong hừ một tiếng, “Vừa hay, muốn béo thì cả nhà cùng béo!”
Thật ra nàng bây giờ cũng không béo lắm, chỉ là bụng nhiều mỡ, lại còn lỏng lẻo, chính mình nhìn cũng thấy ghét.
Tần Sơn Hà biết nàng bây giờ không hài lòng với vóc dáng của mình, liền nói: “Em có béo anh cũng thấy đẹp.”
Lương Hiểu Đào càng không vui, “Ý anh là em thật sự rất béo?”
Tần Sơn Hà: …
Thôi được, nói nhiều sai nhiều, anh không nói nữa.
Trần Ngọc Quế và mọi người ăn cơm xong, lại lên lầu nói chuyện với Lương Hiểu Đào một lát, rồi bị Tần Sơn Hà đưa đến Ngõ Tây Lăng.
💬 Bình luận chương