Lương Quảng Thân cau mày không nói gì, vợ ông Ngô Tĩnh Vân cũng nói: “Trung Quốc lạc hậu thế nào, nếu chúng ta chủ động liên hệ với AC, trao đổi hợp tác, họ chắc chắn sẽ chọn chúng ta.”
“Không đơn giản như các người nghĩ đâu, AC nhìn trúng là y thuật của Lương gia, là các người hiểu Trung y hay là tôi hiểu Trung y?” Lương Quảng Thân chỉ ra vấn đề mấu chốt.
Nhưng Ngô Tĩnh Vân lại không quan tâm nói: “Ông ta nhìn trúng là Trung y, không phải y thuật của Lương gia. Sau khi Lương gia ở Kinh Đô hợp tác với AC, người của Lương gia có thể đến chữa bệnh cho người ta không? Không thể, họ chắc chắn cũng là mời bác sĩ Trung y đến bệnh viện khám. Họ có thể mời, tại sao chúng ta không thể mời?”
Lương Quảng Thân mày nhăn càng chặt, Ngô Tĩnh Vân thấy vậy lại nói: “Mấy năm nay môi trường chung không tốt, công ty vẫn luôn không có lợi nhuận, chúng ta cần phải tìm hướng đầu tư mới.”
“Ba sẽ không đồng ý.” Lương Quảng Thân nói.
“Ông ấy không đồng ý chúng ta sẽ không tự làm? Lương gia ở Kinh Đô nói là họ hàng, nhưng đã cách hai đời, tính là họ hàng gì? Chúng ta không thể chắp tay nhường cơ hội.”
Ngô Tĩnh Vân càng nói càng cảm thấy hợp tác với AC vốn dĩ nên là của họ, Lương gia ở Kinh Đô đang cướp dự án của họ.
“Ba, đừng do dự nữa.” Lương Tư Minh lại khuyên: “Ông nội vốn dĩ đã thiên vị bác cả, chúng ta cần phải có tính toán của riêng mình.”
Lời này có thể nói là đã nói trúng tim đen của Lương Quảng Thân, ông cũng cảm thấy Lương Kỷ Đường thiên vị Lương Nghĩa Quảng. Ở công ty, Lương Nghĩa Quảng làm tổng giám đốc, nắm quyền lớn, mà ông chỉ là một giám đốc bộ phận.
Hơn nữa, thằng nhóc Lương Tư Minh kia còn quản lý tiệm thuốc. Kinh doanh của tiệm thuốc tuy không thể so với công ty, nhưng cũng là một khoản thu nhập không nhỏ!
Tất cả lợi ích đều bị nhà Lương Nghĩa Quảng chiếm hết.
Suy nghĩ mãi, Lương Quảng Thân nói: “Được, lần này đi Kinh Đô ta sẽ không đi, Tư Minh con và em gái con đi.”
“Anh không đi được không?” Ngô Tĩnh Vân đi rót cho Lương Quảng Thân một chén nước, “Em nghe nói nhà cũ ở Kinh Đô cũng không nhỏ đâu, chắc là giá trị không ít tiền. Nếu anh không đi, đến lúc đó tòa nhà đó về nhà lão đại thì làm sao?”
“Sẽ không, giấy tờ đất đó viết tên ông nội, dù có sửa cũng sẽ thành tên ba ta.” Ông cụ dù có thiên vị lão đại đến đâu, cũng sẽ không trắng trợn như vậy.
“Vậy cứ làm thế đi.” Ngô Tĩnh Vân cười đưa nước cho Lương Quảng Thân, “Em nghe nói con trai của chủ tịch bệnh viện AC còn chưa kết hôn, tuổi tác cũng gần bằng Chi Lan nhà chúng ta. Nếu Chi Lan có thể gả cho nó thì tốt rồi.”
Lương Quảng Thân liếc cô một cái, “Ta cũng muốn tìm cho nó một gia đình có tiền có thế.”
💬 Bình luận chương