Sau này ông đưa cả nhà sang Mỹ, ông không có kỹ năng sinh sống nào khác chỉ biết hành nghề y, liền mở một tiệm thuốc ở phố người Hoa, buôn bán không quá tốt nhưng cũng không quá tệ, có thể duy trì sinh kế cho cả nhà.
Nhưng Lương Kỷ Đường là người tâm tư lung lay, hơn nữa không có hứng thú với y thuật, bị cha ông ép học mấy năm y cũng chỉ hiểu chút da lông. Nhưng ở phương diện kinh doanh lại có chút thông minh.
Sau này cha ông cũng không quản ông nữa, để ông muốn làm gì thì làm. Lương Kỷ Đường liền buông tay chân bắt đầu kinh doanh, lăn lộn mấy năm, thật đúng là làm ra chút thành tích, như vậy cha ông hoàn toàn không quản ông nữa.
Sau này lão gia t.ử qua đời, Lương Kỷ Đường kết hôn sinh con, hai con trai và mấy đứa cháu trai cháu gái của ông đều không có hứng thú với Trung y, chỉ có một mình Lương Tư Xa si mê Trung y.
Lương Kỷ Đường rất vui mừng, tuy nói chính ông không thích học y, nhưng dù sao cũng là người Lương gia, đồ của lão tổ tông không muốn vứt bỏ, liền rất ủng hộ Lương Tư Xa học tập. Nhưng đứa nhỏ này tư chất cũng không tốt, bất quá nó thích, Lương Kỷ Đường cũng liền tùy nó.
Hiện tại ông đưa ra lời hứa chi này của bọn họ không còn hành nghề y nữa, đối với những người khác mà nói khả năng không sao cả, dù sao bọn họ vốn dĩ liền không thích, nhưng đối với Lương Tư Xa ảnh hưởng lớn nhất.
Lương Tư Xa cảm thấy mình đặc biệt ủy khuất, người làm sai là chú cậu, mà hậu quả cuối cùng lại do cậu gánh vác. Cậu ủy khuất nhìn Lương Hiểu Đào: "Liền không thể châm chước một chút sao?"
Lương Hiểu Đào có chút không đành lòng, nhưng vẫn không nhả ra, mà là nói: "Cái này để trưởng bối trong nhà nói đi."
Nói cách khác đem sự tình giao cho Lương Nguyên Đường và Lương Ngọc Đường. Lương Tư Xa thấy sự tình còn có chuyển cơ, cao hứng cười, lộ ra hàm răng trắng, hàm hậu trung mang theo ánh mặt trời. Lương Hiểu Đào thở dài.
"Sự tình tiếp theo ngài thương lượng với ông nội cháu," Lương Hiểu Đào nhìn Lương Kỷ Đường nói: "Ngài cũng đừng cảm thấy chúng cháu vô tình, Lương gia hành nghề y mấy trăm năm, dựa vào chính là y đức."
"Biết." Bị một tiểu bối nói như vậy, Lương Kỷ Đường thật mất mặt, nhưng ai bảo ông dưỡng ra một đứa con trai đức hạnh có vấn đề chứ.
Nên nói đã nói, Lương Hiểu Đào đứng dậy đi ra ngoài: "Cháu ở lại đây mấy ngày, chờ tình huống bệnh nhân ổn định lại đi."
"Được, ta đã chuẩn bị phòng cho cháu ở nhà rồi." Lương Kỷ Đường vội vàng nói.
Lương Hiểu Đào xua tay: "Không cần đâu ạ, cháu ở khách sạn."
Lương Kỷ Đường biết nhà mình chướng khí mù mịt, Lương Hiểu Đào không muốn đến cũng bình thường: "Vậy để Tư Xa đưa cháu về khách sạn."
Lương Hiểu Đào không từ chối, đi theo Lương Tư Xa lên xe. Quách Dương ngồi ghế phụ, Lương Hiểu Đào ngồi phía sau, Lương Tư Xa lái xe qua kính chiếu hậu nhìn Lương Hiểu Đào, vốn định tâm sự, nhưng thấy cô nhắm mắt lại liền không nói gì.
Tới khách sạn, Lương Tư Xa thuê hai phòng, sau đó đưa Lương Hiểu Đào bọn họ tới cửa. Phòng ở tầng 3, đi lên xong Lương Hiểu Đào cầm chìa khóa đang định mở cửa, liền thấy một người đàn ông Trung Quốc dáng người trung đẳng ôm một cô gái tóc vàng dáng người cao gầy, ngực to mông nở đi tới.
Người đàn ông Trung Quốc kia nhìn thấy Lương Hiểu Đào thì sửng sốt, sau đó xấu hổ chào hỏi cô: "Hiểu... Đào, cô... cũng tới đây làm việc à?"
Người này là con trai Trương lữ trưởng ở đại viện quân khu, Trương Lập Đàn. Nghe nói hắn hợp tác với Mic mở nhà hàng món Trung ở Mỹ, chỉ là nhà hàng món Trung này còn chưa mở, chơi bời ngược lại tiêu sái thực sự.
💬 Bình luận chương