"Đó là trước kia không có cơ hội." Lương Hiểu Đào nói: "Đặt vào mấy năm trước, vô luận là đ.á.nh bạc hay tìm phụ nữ, đều sẽ bị đấu tố chết, nói không chừng còn sẽ ngồi tù."
"Xác thật, hiện tại xã hội mở cửa, lung tung rối loạn đồ vật cũng ra tới."
"Tớ có mang quà cho cậu, có rảnh qua nhà tớ lấy." Lương Hiểu Đào nói.
"Được, lát nữa tớ qua."
Lương Hiểu Đào thường xuyên ra nước ngoài, gặp được đồ vật thích hợp với cô đều sẽ mang về cho cô, Hoắc Thục Phương cũng không khách khí đều nhận lấy, bất quá cũng sẽ đáp lễ.
Lương Hiểu Đào và Hoắc Thục Phương tách ra về nhà, Mai Thu Lan thấy cô liền hỏi: "Vợ Triệu lữ trưởng thế nào rồi?"
Lương Hiểu Đào vừa đi vào trong nhà vừa nói: "Cấp hỏa công tâm, đã tỉnh rồi ạ. Chính là vợ Trương Lập Đàn phát hiện hắn dan díu với người phụ nữ khác, lại làm ầm lên rồi."
"Bình thường nhìn khá tốt một đứa nhỏ, sao lại hỗn như vậy chứ?" Mai Thu Lan trước kia ấn tượng với Trương Lập Đàn khá tốt, không ngờ chỉ sau một đêm liền thay đổi nhiều như vậy.
Lương Hiểu Đào và Mai Thu Lan cùng nhau vào phòng khách, Lương Nguyên Đường và Tần Sơn Hà đang mỗi người ôm một đứa bé, Lương Hiểu Đào đi qua đón lấy Thường Thường từ trong lòng Lương Nguyên Đường: "Có nhớ mẹ không?"
Thường Thường và An An đã biết nhận người, mấy ngày không thấy mẹ, bỗng nhiên nhìn thấy cô liền bẹp bẹp cái miệng nhỏ, bộ dạng ủy khuất đến không chịu được, Lương Hiểu Đào đau lòng cực kỳ.
Mà An An thì trực tiếp hơn nhiều, trực tiếp a a kêu hai tiếng, sau đó liền khóc lên, Lương Hiểu Đào ngồi xuống, bảo Tần Sơn Hà đưa An An cho cô, nhóc tì lại cao hứng lên.
"Chỉ biết lăn lộn người ta." Mai Thu Lan vuốt đầu An An cười.
"Vợ Triệu lữ trưởng thế nào?" Lương Nguyên Đường hỏi.
Lương Hiểu Đào kể tình hình nhà họ Triệu, Lương Nguyên Đường cảm thán vài câu lại hỏi tình hình bên Mỹ, Lương Hiểu Đào tỉ mỉ kể cho ông nghe, lại nói: "Ông Kỷ Đường và Owen tặng quà cảm ơn cho cháu, cháu nhận rồi."
Nói rồi cô nhìn về phía Tần Sơn Hà: "Ở trong vali của em, anh giúp em lấy lại đây." Đồ vật có chút quý trọng, vẫn là để trưởng bối biết thì tốt hơn.
Tần Sơn Hà lên lầu lấy hai món đồ xuống mở ra, Lương Nguyên Đường nhìn xong nói: "Cho cháu thì cháu cứ giữ lấy."
"Vòng tay cháu thích nên giữ lại, tranh thì cháu không hiểu, để cũng vô dụng, vẫn là biếu ông ạ."
Lương Nguyên Đường không từ chối, ông xác thật rất thích bức tranh kia.
Mai Thu Lan đi tới, ôm Thường Thường vào lòng: "Trẻ con để ta và ông nội con bế, con lên nghỉ ngơi một lát đi."
💬 Bình luận chương