Kỳ thật Lương Hiểu Đào muốn lập tức chẩn trị cho Derson, trước cứu người tỉnh lại rồi nói. Nhưng người gia tộc Derson cũng không cho là như vậy, cô cũng không có cách nào.
"Cô đang trốn tránh trách nhiệm." Ánh mắt lão giả càng thêm hung hiểm, nhưng Lương Hiểu Đào không có một chút sợ hãi, ông ta còn có thể động thủ với cô sao? Hơn nữa, cho dù động thủ cô cũng không sợ.
Cô nói: "Tôi không trốn tránh trách nhiệm, hơn nữa tôi cho rằng hiện tại không phải lúc chúng ta bàn luận trách nhiệm, trước làm Derson tỉnh lại đã."
"Cô có thể làm Derson tỉnh lại?" Lão giả hỏi.
"Không thử một lần sao biết được." Lương Hiểu Đào nói đi đến bên giường bệnh bắt mạch cho Derson, sau đó lấy ra ngân châm châm cứu cho hắn.
Người gia tộc Derson lần đầu tiên nhìn thấy châm cứu, thấy cô lấy từng cây kim dài đ.â.m lên người Derson, liền có người muốn tiến lên ngăn cản, Quách Dương vội vàng chắn trước mặt Lương Hiểu Đào.
"Các người muốn hắn tỉnh lại, tôi cũng giống vậy," Lương Hiểu Đào nói: "Hắn cứ hôn mê mãi đối với tôi thì có lợi ích gì?"
Lão giả vẫy vẫy tay, người muốn tiến lên ngăn cản lui về. Lương Hiểu Đào tiếp tục châm cứu, hơn mười phút sau, Derson chậm rãi mở mắt, trong phòng vốn dĩ yên tĩnh xuất hiện xôn xao. Một người phụ nữ tầm 50 tuổi nhào tới ôm Derson khóc, những người khác sắc mặt khác nhau.
Xem ra không phải tất cả mọi người đều hy vọng Derson tỉnh lại. Nhưng điều này không liên quan đến Lương Hiểu Đào, cô nói với lão giả: "Derson đã tỉnh, mời các người đưa hắn rời đi."
Lão giả ngồi không nhúc nhích, mà là hỏi: "Vì sao nó lại hôn mê?"
"Thân thể vốn suy yếu, lại tiêu hao quá liều tinh khí, tự nhiên sẽ hôn mê."
Lão giả đ.á.nh giá Lương Hiểu Đào, ngón tay gõ lên tay vịn sô pha, một lát sau nói: "Trước kia Derson chưa bao giờ xuất hiện tình huống này, sau khi được cô điều trị thì xuất hiện hôn mê, cô nên phụ trách làm nó khôi phục khỏe mạnh."
Từ việc cô gái trước mắt dùng mấy cây kim là có thể làm Derson tỉnh lại, chứng tỏ cô xác thật không đơn giản. Bệnh của Derson cần thiết do cô tiếp tục chẩn trị, hơn nữa cũng cần thiết chẩn trị khỏi.
Lương Hiểu Đào thật sự rất chán ghét loại hành vi bá đạo này, ông nói chuyện t.ử tế với tôi, tôi t.ử tế khám bệnh cho Derson, như vậy ông tốt tôi tốt mọi người đều tốt. Không tốt sao? Vì cái gì cứ phải làm ra loại chuyện bức bách người ta chán ghét này?
"Tôi lặp lại lần nữa, Derson ngất xỉu tôi không có trách nhiệm, là hắn không tuân thủ lời dặn của bác sĩ tạo thành. Nếu ông vẫn kiên trì là nguyên nhân do tôi, chúng ta có thể gặp nhau ở tòa án."
Lương Hiểu Đào quay đầu nói với Viện trưởng: "Bảo luật sư chuẩn bị sẵn sàng."
Viện trưởng muốn điều giải một chút, nhưng ánh mắt Lương Hiểu Đào kiên quyết, ông chỉ có thể nói: "Được."
Lão giả thấy Lương Hiểu Đào một chút cũng không chịu uy hiếp, nheo mắt nói: "Cô hẳn là biết cô là người Trung Quốc, cô cảm thấy ở nơi này kiện tụng cô sẽ thắng kiện?"
Lương Hiểu Đào cười cười: "Lão tiên sinh, lời nói đừng nói quá vẹn toàn, nói không chừng khi nào ông liền có việc cầu đến tôi. Tỷ như, ngài có hay không đôi khi sẽ tay chân tê dại? Có hay không đôi khi ch.óng mặt?"
Lão giả sắc mặt nghiêm túc hẳn lên, những người xung quanh cũng nhìn Lương Hiểu Đào như nhìn quái vật, cô làm sao biết gia chủ có những triệu chứng này?
💬 Bình luận chương