Nhậm Học Lâm cười uống cạn ly rượu, thở dài nói: “Nghe nói là người nhà họ Tào.”
Thật ra ông biết là tên công t.ử bột Tào Chính Kỳ, đây cũng là lý do tại sao ông dám tiết lộ thông tin cho Tần Sơn Hà. Nếu là Tào Chính Hiên ra tay, ông tuyệt đối sẽ giữ kín như bưng.
Tần Sơn Hà nghĩ nghĩ về nhà họ Tào, anh dường như không có bất kỳ giao du nào với nhà họ Tào, tại sao Tào Chính Kỳ lại muốn hại anh?
Nghĩ không ra nguyên cớ, anh liền đè nén tâm tư chuyên tâm uống rượu trò chuyện với Nhậm Học Lâm, đến hơn tám giờ tối hai người mới từ nhà hàng ra. Anh trở về khu tập thể quân đội đã hơn chín giờ.
Tần Sơn Hà về đến nhà đã hơn chín giờ tối, Lương Hiểu Đào vẫn chưa ngủ, nhìn thấy anh đẩy cửa bước vào, cô kinh ngạc một chút, sau đó nhanh chân đi qua ôm cổ anh hỏi: “Sao anh lại về?”
Tần Sơn Hà cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi cô, muốn hôn sâu hơn, nhưng cô không thích mùi rượu trên người anh, liền ôm cô nói: “Nhớ em nên về.”
Lương Hiểu Đào không tin lời anh, nếu thật sự vì nhớ cô mà về, sẽ không uống rượu cũng không về muộn như vậy. Đẩy anh ra, “Mau đi tắm đi.”
Tần Sơn Hà lại hôn lên môi cô một cái rồi mới vào phòng tắm, ra ngoài, vợ đã chuẩn bị sẵn canh giải rượu cho anh, anh bưng lên uống một hơi, “Vẫn là về nhà tốt, có vợ thương.”
“Miệng ngày càng ngọt.”
Lương Hiểu Đào cười lên giường, Tần Sơn Hà đi theo ôm người vào lòng. Lương Hiểu Đào tìm một vị trí thoải mái trong lòng anh hỏi: “Có chuyện gì xảy ra sao?”
“Ừ, nhà máy có chút chuyện, bị niêm phong rồi.”
Lương Hiểu Đào kinh ngạc ngồi dậy, “Sao lại thế?”
Tần Sơn Hà kéo cô nằm vào lòng mình, nhẹ nhàng vỗ lưng cô nói: “Bộ Vệ Sinh đột nhiên kiểm tra, nói là vệ sinh có vấn đề. Anh về xong đã ăn cơm với cục trưởng Sở Y Tế, ông ấy nói là người nhà họ Tào ra tay.”
Lương Hiểu Đào lại kinh ngạc ngồi dậy, “Là Tào Chính Kỳ?”
Tần Sơn Hà nheo mắt, anh ngồi dậy ôm vai cô nói: “Có chuyện gì?”
Lương Hiểu Đào kể lại mâu thuẫn giữa cô và Tào Chính Kỳ, sau đó nói: “Chắc chắn là tên cặn bã đó làm, anh nói bây giờ làm sao?”
Tần Sơn Hà kéo cô nằm xuống, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Biết là ai làm thì dễ rồi, ngày mai anh sẽ nói chuyện này với ông nội, đối đầu với nhà họ Tào chắc chắn phải cho ông biết.”
Lương Hiểu Đào áy náy vòng tay qua cổ anh nói: “Là em liên lụy anh.”
Tần Sơn Hà bàn tay to vỗ vào mông cô một cái, “Đáng đ.á.nh, sau này không được nói những lời như vậy, chúng ta là vợ chồng.” Vợ chồng thì nên cùng nhau trải qua mưa gió.
Lương Hiểu Đào bò lên người anh, cúi đầu hôn lên môi anh cười nói: “Ừ, sau này không nói nữa.”
Tần Sơn Hà bàn tay to ôm mặt cô hôn một cái, sau đó xoay người đè người dưới thân
💬 Bình luận chương