Giang Đào nhận lấy hòm thuốc trong tay bà ngoại rồi vào nhà, không thèm cho Ngô Mai Hoa thêm một ánh mắt. Ngô Mai Hoa sững sờ ở đó một hồi lâu nói không nên lời. Không phải bà ta không biết nói gì, mà là bà ta không nghĩ tới Giang Đào dám nói chuyện với bà ta như vậy.
Nếu là ngày thường bà ta có nói lời khó nghe hơn nữa, Giang Đào cũng sẽ im thin thít cam chịu, Giang Đào nhanh mồm dẻo miệng như vậy làm bà ta nhất thời không biết ứng đối thế nào.
Giang Đào cũng không quản bà ta, rót nước ấm cho bà ngoại rửa tay, sau đó bưng đồ ăn lên nhà chính, hai bà cháu ngồi xuống ăn cơm. Ngô Mai Hoa tuy rằng bị mất mặt, vẫn căng da đầu tự mình tìm cái ghế ngồi xuống.
"Xem Đào Nhi nói kìa, con thình lình về như vậy, dì không phải sợ con ở nhà họ Tần chịu ủy khuất gì sao?"
Ngô Mai Hoa nói chuyện nhưng mắt lại nhìn về phía đồ ăn trên bàn, yên lặng nuốt một ngụm nước miếng. Nhà họ Giang sống không dư dả gì, giống như bữa cơm hôm nay Giang Đào làm, ở nhà họ Giang một tuần cũng không ăn được một bữa.
Giang Đại Hải tuy rằng là lao động chính, một ngày có thể kiếm tám chín công điểm, nhưng cả nhà cơ hồ đều dựa vào một mình ông ấy kiếm công điểm. Không cần nghĩ cũng biết cả nhà sống túng thiếu thế nào.
Ngô Mai Hoa vẫn luôn than mình thân thể không tốt, xuống ruộng làm việc luôn chọn việc nhẹ nhất, một ngày cũng chỉ được ba bốn công điểm. Giang Xuân Linh càng không cần phải nói, cô ta chưa bao giờ xuống ruộng, bởi vì cô ta là học sinh cấp ba, người làm công tác văn hóa.
Lúc Giang Đào học cấp ba, bà ngoại vì muốn cô ở nhà họ Giang sống thoải mái chút, thường xuyên trợ cấp cho nhà họ Giang. Sau lại tốt nghiệp cấp ba, cô mỗi ngày trừ bỏ phải ôm đồm việc vặt trong nhà, còn muốn xuống ruộng kiếm công điểm. Cứ như vậy, cô mỗi ngày còn có thể kiếm sáu bảy công điểm.
Cô xuất giá, nhà họ Giang thiếu một lao động, cũng không còn bà ngoại trợ cấp, ngày tháng càng khó khăn. Hơn nữa Ngô Mai Hoa không phải người biết nấu cơm, nhà họ Giang mỗi ngày cơ hồ đều là cháo rau xanh ăn với bánh ngô.
Giang Đào thấy ánh mắt của Ngô Mai Hoa, nhưng coi như không thấy, cầm một cái bánh ngô nhồi thêm thức ăn vào trong, đưa cho bà ngoại: "Bà ngoại nếm thử đi ạ, trong cải trắng cháu bỏ thêm không ít ớt, đủ vị lắm."
Bà ngoại thích ăn cay, nhận lấy cắn một miếng, mùi thanh hương của cải trắng xứng với độ dai của bánh ngô, hơn nữa ớt cay k*ch th*ch thật không phải ngon bình thường, trên mặt bà đều không khỏi mang theo biểu tình hưởng thụ.
"Đào Nhi nhà ta tay nghề càng ngày càng tốt," bà ngoại nói rồi lại ăn thêm một miếng.
Ngô Mai Hoa thấy thế lại nuốt một ngụm nước miếng: "Tay nghề nấu cơm của Đào Nhi đúng là rất tốt, dì cũng đã lâu không được ăn đồ ăn Đào Nhi làm."
Lời này ý tứ muốn cùng ăn đã quá rõ ràng, nhưng Giang Đào cùng bà ngoại cứ như không nghe thấy, tiếp tục chăm sóc nhau ăn cơm.
Đây là lần đầu tiên Ngô Mai Hoa chịu sự lạnh nhạt này ở chỗ bà ngoại và Giang Đào. Trước kia, Giang Đào không muốn làm Giang Đại Hải khó xử, nghĩ người một nhà hòa thuận sinh hoạt, cho nên mọi chuyện nhường nhịn bà ta. Bà ngoại còn lại là vì muốn bà ta đối tốt với cháu ngoại chút, cũng trước nay đều tươi cười đón chào bà ta.
Tuy rằng rất xấu hổ, nhưng Ngô Mai Hoa từ trước đến nay có thể nhẫn, bà ta dời ánh mắt khỏi đồ ăn, cười nói: "Từ khi con xuất giá dì vẫn luôn lo lắng, nghe nói mẹ chồng con ở cái nhà đó nói một không hai, cô em chồng cũng không hiểu chuyện, dì liền sợ con ở đó sống không tốt. Này không vừa nghe nói con về, lập tức qua đây xem con, chỉ cần con sống tốt là dì yên tâm rồi."
💬 Bình luận chương