Lương Nguyên Đường nghe xong hừ một tiếng: “Cuối cùng lái xe lao xuống mương, suýt nữa mới nhặt về được cái mạng.”
“Ha ha ha, Vương gia gia không có kể đoạn này.” Lương Hiểu Đào không khỏi cười.
“Lão ấy giấu đi còn không kịp đâu.” Lương Nguyên Đường nói về ông bạn già một chút cũng không khách khí. Ông liếc nhìn Trương Chính Ủy, lại nói: “Thời gian trước siêu thị tuyển người, là người do dì Đào giới thiệu?”
Ông nhìn Tần Sơn Hà hỏi câu này, Tần Sơn Hà liền nói: “Là giới thiệu, nhưng không thích hợp nên không tuyển dụng.”
“Cũng là do dì Đào của cháu không hiểu chuyện, tuyển dụng không được chứng tỏ năng lực cô ấy không đủ, dì cháu không nên bảo Tiêu Bằng Hưng gây khó dễ thủ tục giấy phép vệ sinh của cháu.” Trương Chính Ủy nói chuyện giọng điệu đều có chút căng thẳng, phải xin lỗi trước mặt con cháu, ông ta lớn nhỏ cũng là một Chính ủy, gương mặt già này thật sự không dễ kéo xuống.
Nhưng kéo không xuống cũng phải kéo, Tần Sơn Hà đầu tiên là nắm được chứng cứ tham ô nhận hối lộ của Tiêu Bằng Hưng, tống người vào tù. Sau đó lại tra ra sai phạm trong công việc của vợ ông ta là Chu Đào Lệ, mắt thấy công việc của bà ấy sắp không giữ được. Ai biết người tiếp theo có phải là ông ta hay không.
Ông ta cũng không phải sợ Tần Sơn Hà, chỉ là có Lương tướng quân đứng ở đây, hơn nữa là bọn họ đuối lý, vì về sau có thể thái thái bình bình sinh hoạt, lời xin lỗi này ông ta phải nói.
Chu Đào Lệ cũng không nghĩ tới Tần Sơn Hà gan lớn như vậy, tống Tiêu Bằng Hưng vào tù còn chưa tính, còn muốn làm bà ta mất việc. Bà ta chẳng phải chỉ bảo Tiêu Bằng Hưng gây khó dễ thủ tục của hắn một chút thôi sao? Sao hắn lại nóng tính lớn như vậy?
Bà ta cho rằng đều ở cùng một đại viện, Lương gia thế lực có lớn đến đâu cũng không thể không nể mặt hàng xóm.
Chính bà ta lại không nghĩ, lúc bà ta bảo Tiêu Bằng Hưng gây khó dễ thủ tục của người ta, có nể mặt hàng xóm không? Cho nên, có một số người chính là cái đèn pin, chỉ soi người khác không soi chính mình.
“Sơn Hà à, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của dì, dì ở đây xin lỗi cháu.” Chu Đào Lệ mặt đỏ như tôm luộc, thật là mặt mũi già nua mất hết.
Tần Sơn Hà biết, chuyện này cũng chỉ có thể đến đây thôi, lại nắm mãi không buông chính là anh không hiểu chuyện. Cho nên anh nói: “Dì Đào, dì cũng phải thông cảm cho cháu, siêu thị chỉ tuyển vài người như vậy, cháu không thể nhận hết được.”
Đến nỗi chuyện anh điều tra Tiêu Bằng Hưng và Chu Đào Lệ, anh một chữ cũng không nhắc tới, mọi người đều hiểu, không cần thiết nói toạc ra bên ngoài.
Trương Chính Ủy và Chu Đào Lệ ngồi thêm một lát rồi đứng dậy cáo từ, Tần Sơn Hà và Lương Hiểu Đào tiễn bọn họ ra cửa. Bốn người trên mặt đều mang theo nụ cười, dường như giữa bọn họ chưa từng có xích mích gì.
Về đến nhà đóng cửa lại, Trương Chính Ủy liền ném mạnh cái ly nước: “Mặt mũi của tôi đều bị bà làm mất hết rồi. Bà nói xem, Vương Tuệ Anh có tìm được việc hay không thì liên quan gì đến bà? Bác của nó giới thiệu việc cho người ta, không thành còn vận dụng quan hệ chỉnh người. Vương Tuệ Anh rốt cuộc là cháu gái bà hay là tổ tông của bà vậy?”
“Tôi… Tôi cũng không nghĩ tới Tần Sơn Hà xuống tay tàn nhẫn như vậy a! Nếu biết thì tôi chọc vào nó làm gì?” Chu Đào Lệ nước mắt đều chảy ra: “Công việc của tôi mất rồi, ông tưởng tôi muốn à!”
Trương Chính Ủy thở dài một hơi thật mạnh: “Nói mấy cái đó có ích gì, lần này coi như bài học, về sau đừng chọc vào người không nên chọc.”
Chu Đào Lệ lau nước mắt đáp ứng, trong lòng hạ quyết tâm về sau không bao giờ lo chuyện bao đồng nữa.
Bên phía Lương gia, Lương Nguyên Đường hỏi Tần Sơn Hà sự tình trải qua, cuối cùng nói với anh: “Làm không tồi, gặp được chuyện như vậy liền không thể nương tay, lần này cháu mềm lòng, lần sau bà ta còn sẽ tìm cháu.”
💬 Bình luận chương