Lời này làm Lương Hiểu Đào ấm lòng, cô nghĩ nghĩ nói: “Anh bảo người sửa sang lại căn nhà ở ngõ Tây Lăng một chút, chúng ta thỉnh thoảng có thể qua đó nghỉ ngơi.” Sống thế giới hai người của bọn họ.
Tần Sơn Hà ánh mắt sáng lên, chủ ý này hay.
“Ừ, anh lập tức sắp xếp, bảo đảm đều trang hoàng theo sở thích của em.”
Hai vợ chồng một người trong xe một người ngoài xe nùng tình mật ý nói chuyện, ở chỗ ngoặt cách đó không xa, Ngụy Kinh Luân ngồi trên xe lăn cau mày nhìn. Hắn không nhìn thấy mặt người đàn ông trong xe, nhưng nụ cười tràn đầy hạnh phúc trên mặt Lương Hiểu Đào thì hắn nhìn rõ ràng.
Cảm thấy có chút ch.ói mắt!
Nụ cười kiểu này hắn đã từng nhìn thấy trên mặt Cù Tiêu Ngọc, khi đó tình cảm giữa bọn họ vừa mới chớm nở mông lung, mỗi lần hắn đưa cô ta về nhà, bọn họ cũng lưu luyến không rời như vậy, Cù Tiêu Ngọc cũng cười với hắn như thế.
Tình cảm giữa bọn họ pha trộn quá nhiều thứ. Ông nội mất sớm, cha thì bình thường, Ngụy gia bọn họ muốn đứng vững gót chân ở Kinh Đô, cần thiết phải dựa vào một thế lực cường đại, bọn họ lựa chọn Cù gia.
Lại sau đó là cuộc vận động kia, cha nói thời đại của Ngụy gia bọn họ tới rồi, chỉ cần giao ra “chứng cứ” của Cù gia, Ngụy gia bọn họ có thể Đông Sơn tái khởi. Mới đầu hắn không đồng ý, hắn là thích Cù Tiêu Ngọc.
Nhưng cha nói đại trượng phu làm việc không thể câu nệ tiểu tiết, vì gia tộc có đôi khi chính là phải hy sinh một ít đồ vật. Hắn bị cha thuyết phục, một lần đến Cù gia, trộm vào thư phòng, lấy được “chứng cứ”.
Cù gia sụp đổ, nhà bọn họ đi lên. Nhưng hắn và Cù Tiêu Ngọc rốt cuộc không thể quay lại như xưa.
Sau khi cuộc vận động qua đi, hết thảy lại khôi phục nguyên trạng. Thế lực Cù gia càng lớn hơn, Ngụy gia bọn họ thành chuột chạy qua đường. Nếu không phải cái bóng của ông nội còn đó, Kinh Đô đã sớm không còn Ngụy gia.
Hắn biết Cù Tiêu Ngọc hận hắn, khi cô ta đưa ra yêu cầu muốn kết hôn với hắn, hắn liền biết cô ta là đang trả thù hắn. Hắn lúc ấy cho rằng, rốt cuộc Cù Tiêu Ngọc là yêu hắn, cho dù hận hắn, thời gian dài những hận thù đó tổng sẽ tiêu tan.
Nhưng hắn không nghĩ tới chính là, sau khi kết hôn Cù Tiêu Ngọc hoàn toàn không giống trước kia, cô ta bá đạo, bạo lực thậm chí có chút điên cuồng, một khi không như ý liền sẽ động thủ với hắn.
Hắn từng nghĩ tới việc sống tốt với cô ta, nhưng dáng vẻ kia của cô ta làm sao hắn sống tốt được? Hắn không phải người chịu ủy khuất chính mình, cho nên liền tìm phụ nữ khác bên ngoài. Không nghĩ tới Cù Tiêu Ngọc nắm rõ hành tung của hắn như lòng bàn tay, xong việc liền cho hắn một trận đòn hiểm.
Con người đều có tâm lý nghịch phản, Cù Tiêu Ngọc càng đ.á.nh hắn, hắn càng ngoại tình. Dù sao Cù Tiêu Ngọc đời này là dây dưa với hắn rồi, cô ta không muốn cho hắn sống tốt, hắn cũng không cần thiết nhân nhượng cô ta.
Chỉ là không nghĩ tới Cù Tiêu Ngọc sẽ thật sự đ.á.nh gãy chân hắn, đến bây giờ hắn còn nhớ rõ rành mạch, cô ta cứ như vậy cười dùng gậy thép dùng sức đập vào chân hắn, miệng còn nói: “Lại có lần sau thì trực tiếp lấy mạng anh.”
Khi đó hắn là thật sự sợ hãi, đừng nói hiện tại là xã hội pháp trị, với thân phận của Cù Tiêu Ngọc, muốn mạng hắn khẳng định vẫn là muốn kiêu ngạo thế nào thì kiêu ngạo thế ấy.
Cho nên, khi đó hắn liền quyết định phải rời khỏi cô ta, nhất định phải rời khỏi người phụ nữ đáng sợ kia.
💬 Bình luận chương