Ông ta cũng muốn nhanh ch.óng ném đi người phụ nữ này. Nhưng người phụ nữ kia làm sao có thể như ý ông ta, nhìn thấy Tần Sơn Hà cô ta nhu nhược đáng thương lau nước mắt: “Nguyên lai là Tần tổng muốn mua căn nhà này a.”
Tần Sơn Hà nhíu mày, anh không có chút ấn tượng nào với người phụ nữ này.
“Tần tổng ngài thật là quý nhân hay quên sự, tôi từng cùng Lập Nhân ăn cơm với ngài rồi mà.” Mi Liễu đi về phía trước vài bước đến trước mặt Tần Sơn Hà.
Tần Sơn Hà nhíu mày lui về phía sau hai bước, anh nhớ ra người phụ nữ này. Là người mà anh nhắc tới Tần Sơn Lâm trên bàn cơm, tiến tới việc anh bắt đầu nghi ngờ Tần Sơn Lâm ngoại tình. Người phụ nữ này, có quen biết với người phụ nữ mà Tần Sơn Lâm nuôi bên ngoài, nói không chừng quan hệ còn rất tốt.
Thật là cá mè một lứa.
Không để ý đến cô ta, Tần Sơn Hà nói với Đường Lập Nhân: “Đi thôi, đi phòng quản lý nhà đất làm thủ tục.”
Đường Lập Nhân cũng muốn nhanh ch.óng thoát khỏi người phụ nữ này, liền sải bước đi ra ngoài. Người như Tần tổng, năng lượng rất lớn, thủ tục sang tên khẳng định có thể làm xong rất nhanh, ông ta rất nhanh là có thể xuất ngoại, có thể ở bên vợ cũ, thoát khỏi người phụ nữ này.
Thật ra sau lần đầu tiên ngoại tình ông ta liền hối hận, nhưng loại chuyện này chỉ cần bắt đầu, cho dù hối hận cũng sẽ càng lún càng sâu, cuối cùng muốn bò ra cũng không dễ dàng, giống như ông ta hiện tại.
Tiêu Sách thấy Tần Sơn Hà đi làm thủ tục sang tên, không có việc gì của mình nữa liền lái xe rời đi, anh ta còn rất nhiều việc phải làm.
Tần Sơn Hà bảo Đường Lập Nhân lên xe của mình. Hai người cùng đi phòng quản lý nhà đất. Mi Liễu cũng muốn đi theo lên, nhưng Tần Sơn Hà liếc mắt một cái, cô ta liền ngượng ngùng rụt tay lại, sau đó tức giận nhìn xe càng đi càng xa.
Cô ta biết rõ lần này Đường Lập Nhân là thật sự muốn đi, chỗ dựa của cô ta không còn, nhưng cô ta còn chưa thành danh. Cần thiết phải tìm một chỗ dựa khác.
Nghĩ đến Tần Sơn Hà tùy tùy tiện tiện mua một cái tứ hợp viện, cô ta tìm được một bốt điện thoại công cộng, nhét vào hai đồng xu, sau đó quay số: “Giúp tôi tìm Triệu Tuyết Tình.”
Triệu Tuyết Tình hiện tại vừa lúc không có tiết dạy, được người thông báo có điện thoại, cô ta liền lập tức đi qua. Trước kia Tần Sơn Lâm hẹn cô ta sẽ gọi điện thoại đến trường, nhưng từ sau chuyện ở tiệm cơm lần đó, hắn không còn chủ động hẹn cô ta nữa. Đều là cô ta chủ động hẹn hắn.
Hiện tại quan hệ hai người tuy rằng còn chưa cắt đứt, nhưng cô ta rõ ràng cảm giác được nhiệt tình của Tần Sơn Lâm đối với cô ta kém xa trước kia.
Cầm lấy điện thoại, nghe được là giọng Mi Liễu, cô ta còn có chút thất vọng: “Sao cô lại nghĩ đến việc gọi điện cho tôi?”
“Không có việc gì thì tâm sự với cô chút.” Giọng Mi Liễu lười nhác: “Cô đoán xem tôi vừa gặp ai?”
💬 Bình luận chương