“Cô động được sao?” Hoắc Việt Trạch khóe môi cong lên một độ cung lạnh lùng, “Cô tin không, cô chỉ cần dám hủy hoại một chút danh tiếng của cô ấy, nhà họ Khương của cô sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn, bao gồm cả người cô yêu.”
Vẻ mặt tàn nhẫn của Hoắc Việt Trạch như thể có thể giếc người bất cứ lúc nào, Khương Ngọc Tĩnh bị anh dọa sợ, mặt trắng bệch không dám nói lời nào. Hoắc Việt Trạch đứng dậy đi ra ngoài, khi đi qua bên cạnh cô lạnh lùng nói: “Mau nói với cha cô chuyện ly hôn, nếu không tôi sẽ nói với ông ấy.”
“Tôi… tôi sẽ sớm.” Khương Ngọc Tĩnh đương nhiên sẽ không ngốc đến mức nghĩ rằng Hoắc Việt Trạch sẽ nói với cha cô là anh muốn ly hôn, anh chắc chắn sẽ nói ra chuyện của cô và người kia.
Hoắc Việt Trạch nhận được câu trả lời hài lòng bước ra ngoài, lên xe, anh đứng xa xa nhìn một cửa sổ của nhà hàng, rút ra một điếu thuốc lặng lẽ hút. Hút xong một điếu thuốc, khởi động xe rời đi.
Lương Hiểu Đào và Tần Sơn Hà ăn cơm xong liền đến căn nhà mới mua, Lương Hiểu Đào vừa vào đã thích. Kéo tay Tần Sơn Hà vui vẻ nói, “Ba gian chính phòng này đều làm phòng ngủ, tây sương phòng làm phòng khách, đông sương phòng làm thư phòng…”
Tần Sơn Hà cúi người bế cô lên, bình thường muốn ôm như vậy đi một chút cũng phải xem xung quanh có ai không. Bây giờ tốt rồi, một sân lớn như vậy chỉ có hai người họ, muốn ôm thế nào thì ôm.
Lương Hiểu Đào hai chân kẹp eo anh, tay vòng qua cổ anh, được anh ôm đi ra sân sau. Đi một vòng bên trong, Lương Hiểu Đào chỉ vào ba gian chính phòng ở sân sau nói: “Chỗ này làm phòng tập thể dục, tây sương phòng cải tạo thành nhà bếp và phòng ăn, đông sương phòng làm phòng tắm nắng, có thể làm thành loại cửa sổ sát đất lớn không?”
“Có thể! Ngay cả phòng ngủ em muốn làm thành cửa sổ sát đất cũng được.” Tần Sơn Hà vững vàng ôm cô nói, chẳng qua là tốn chút công sức thôi.
“Chỗ này lại trồng chút hoa, chỗ này có thể trồng chút tre trúc…”
Hai người ở trong sân hơn nửa giờ, lúc ra ngoài trời đã rất tối, không đi dạo ở nơi khác, hai người trực tiếp về nhà.
Ngày hôm nay thật sự xảy ra không ít chuyện, lúc nằm trên giường, Lương Hiểu Đào gối đầu lên ngực Tần Sơn Hà nói: “Người khác đều nói Hoắc Việt Trạch thích em, nhưng em một chút cũng không cảm thấy. Ngay cả khi em chữa bệnh cho anh ta, chúng ta cũng rất ít nói chuyện.”
Tần Sơn Hà vỗ vỗ lưng cô, “Anh ta thích hay không thích, đều không liên quan đến chuyện của chúng ta.”
Lương Hiểu Đào ừ một tiếng, trầm mặc một lúc cô lại nói: “Em luôn cảm thấy, thích một người đâu có đơn giản như vậy. Giống như chúng ta, lúc mới bắt đầu, em chỉ nghĩ nếu chúng ta ở bên nhau, thì phải sống tốt, không liên quan đến yêu hay không yêu. Đó là trách nhiệm của hôn nhân. Nhưng chúng ta rất may mắn, sau này chúng ta thích nhau, yêu nhau.”
Chữ yêu này họ chưa từng nói ra, đột nhiên nói ra, Lương Hiểu Đào còn có chút ngại ngùng.
Tần Sơn Hà thì ôm cô cười, “Đúng, chúng ta yêu nhau.”
Lương Hiểu Đào ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, lại nói: “Chúng ta cứ như vậy được không, đừng lấy danh nghĩa tình yêu để nghi ngờ, ghen tuông, làm những chuyện lung tung. Chúng ta cứ như vậy bình bình đạm đạm sống.”
“Được,” Tần Sơn Hà hôn lên trán cô, “Anh một lần nữa xin lỗi vì chuyện hôm nay, sau này sẽ không. Chúng ta cứ như vậy bình bình đạm đạm sống.”
Lương Hiểu Đào hôn lên môi anh một cái, “Ngủ thôi!”
Tần Sơn Hà ôm chặt người trong lòng, cũng nhắm mắt lại. Cứ như vậy bình bình đạm đạm thật tốt.
Ngày hôm sau Lương Hiểu Đào phải ra nước ngoài, Tần Sơn Hà đưa cô đến sân bay. Sau đó lại bận rộn lên.
💬 Bình luận chương