Lời này chọc Mai Thu Lan cười ngất, chạy nhanh múc thêm một bát canh đưa cho cậu bé: “Uống hai ngụm thuận khí, đừng nghẹn.”
Bên này Thường Thường cũng không thua kém chút nào, cũng đang bắt đầu ăn cái màn thầu thứ hai. Lương Nguyên Đường thấy cao hứng: “Ăn nhiều mới chắc người.”
Cả nhà đều ngồi xuống ăn cơm, Lương Hiểu Đào chờ An An hỏi hôm nay Đào Đào sao không tới, kết quả ăn cơm xong nó lại cùng Thường Thường chạy ra ngoài chơi.
“Nhìn xem, kỳ thật chuyện em lo lắng rất nhiều đều sẽ không xảy ra.” Tần Sơn Hà nhỏ giọng nói với Lương Hiểu Đào.
Lương Hiểu Đào nhún vai: “Nhưng em không thể không lo lắng nha!”
Hai vợ chồng tản bộ một lát trong đại viện rồi về nhà, vừa lúc song sinh cũng đã trở lại. Lương Hiểu Đào lên lầu nghỉ ngơi, Tần Sơn Hà lại đem hai anh em gọi vào thư phòng.
“Hôm nay mẹ các con gặp bà nội của Đào Đào,” Tần Sơn Hà mở đầu rất trực tiếp, anh cảm thấy có một số việc trực tiếp nói với chúng, chúng cũng không phải không thể hiểu được.
Hơn nữa lấy tình huống nhà bọn họ, hai đứa nhỏ chú định không thể sống quá đơn giản, bằng không chết thế nào cũng không biết. Cho nên, giáo dục chúng không thể giống giáo dục trẻ con bình thường.
“Mẹ các con đi gặp bà ấy, là bởi vì Đào Đào cùng mẹ bạn ấy đối với nhà chúng ta có tâm tư không tốt.” Tần Sơn Hà lại nói: “Mẹ Đào Đào muốn Đào Đào về sau gả cho An An.”
An An lại vẻ mặt mờ mịt: “Vì cái gì? Không phải người lớn mới có thể kết hôn sao? Chúng con vẫn là trẻ con mà!”
“Các bà ấy muốn hiện tại đ.á.nh tốt cơ sở.” Thường Thường lên tiếng nói. Cậu bé trưởng thành sớm, chút tâm tư nhỏ của Đào Đào cậu đã sớm nhìn thấu. Bất quá bố mẹ không quản, cậu cũng sẽ không nói với An An.
An An vẫn là ngây thơ: “Vì cái gì đặt nền móng? Con lớn lên cũng sẽ không cưới bạn ấy?”
Tần Sơn Hà nghe xong lời này tới hứng thú, hỏi: “Con không phải rất thích bạn ấy sao?”
An An thở dài: “Có mấy đôi thanh mai trúc mã cuối cùng có thể đi cùng nhau chứ?”
Tần Sơn Hà thiếu chút nữa bật cười: “Con đây là nghe từ đâu vậy?”
“Trong TV a!” An An buông tay, “Dù sao con về sau sẽ không kết hôn với bạn ấy.”
Tần Sơn Hà cũng không muốn đoán tâm tư trẻ con, bắt đầu cùng bọn họ phân tích chuyện này: “Trên thế giới này cũng không phải mỗi người đều bình đẳng, các con cùng những đứa trẻ chung quanh các con, sinh ra liền so với trẻ con bình thường có được nhiều thứ hơn. Như tài phú cùng địa vị. Những thứ các con sở hữu, có những người thậm chí cả đời này đều không thể có được.
Có được mấy thứ này liền thật sự tốt sao? Tốt cũng không tốt. Các con có được mấy thứ này, có thể cho các con làm rất nhiều việc người khác muốn làm nhưng không làm được. Như mua đồ vật thực đắt tiền, du lịch toàn thế giới vân vân. Nhưng, mấy thứ này cũng bị người ta dòm ngó, các con cần thiết có năng lực bảo vệ mấy thứ này, bằng không nó có thể là bùa đòi mạng của các con.”
Tần Sơn Hà những lời này song sinh cái hiểu cái không, nhưng Tần Sơn Hà không có giải thích nhiều hơn, lại nhìn An An nói: “Đào Đào cùng mẹ bạn ấy vì cái gì muốn tiếp cận con? Bởi vì các bà ấy coi trọng đồ vật con sở hữu. Các con về sau trong tay có được tiền tài quyền thế sẽ làm rất nhiều người lấy lòng các con, tiến tới từ trên người các con đạt được chút gì đó. Các con muốn phân rõ, người nào là thật sự cần giúp đỡ, người nào là không cần?”
“Làm sao phân biệt?” Thường Thường hỏi.
💬 Bình luận chương