Tào Hương Cầm lập tức thay đổi sắc mặt, bày ra vẻ vô cùng đáng thương, hai tay chắp lại van xin bà lão: “Cháu chưa kiếm được tiền, nhưng sắp tìm được người rồi. Hôm nay bà cho cháu nợ thêm một bữa nữa đi, bây giờ cháu đói đến mức thở không nổi nữa rồi.”
Cố Văn Sơn trực ban trở về thì tình cờ gặp Thẩm Hạ Hà. Sắc mặt cô ấy trông không được tốt lắm, nhìn thấy Cố Văn Sơn thì có vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi. Nhưng cuối cùng cô ấy chẳng nói gì, chỉ vội vàng đẩy cửa, hốt hoảng bước vào nhà. Cố Văn Sơn nhạy bén cảm nhận được cô ấy đang có tâm sự, nhưng ngại vì đó là chuyện nhà người ta, người ngoài như anh không tiện nhúng tay vào.
Vừa bước vào cửa, trong nhà vẫn thoang thoảng mùi hương ngào ngạt tỏa ra từ tiểu hoa yêu đang chìm trong giấc ngủ. Anh treo áo khoác lên, cẩn thận rửa tay sạch sẽ, rồi rón rén bước đến bên mép giường, định hôn trộm cô vợ nhỏ của mình một cái. Nào ngờ anh vừa mới cúi người xuống, cánh tay trắng ngần, mịn màng như sứ của Hương Chi đã thoắt cái quấn lấy cổ anh, làm bộ muốn vật anh ngã xuống giường.
Cố Văn Sơn làm sao có thể bị tiểu hoa yêu vật ngã dễ dàng như vậy được, nhưng anh vẫn cam tâm tình nguyện phối hợp. Anh thuận đà ngả người nằm xuống mép giường, để mặc cho cô vợ nhỏ ngồi hẳn lên cơ bụng săn chắc của mình.
“Em tỉnh rồi à?” Cố Văn Sơn dịu dàng hỏi.
Hương Chi ngoan ngoãn nằm bò ra trên người anh, cọ cọ gò má mềm mại vào mặt anh, nũng nịu: “Anh không ở đây, em ngủ chẳng ngon chút nào.”
Cố Văn Sơn vòng tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, khẽ cười: “Hôm nay em không đi làm, ở nhà ngủ cùng anh một lát nhé?”
Nga
Hương Chi ngáp một cái, hất mái tóc dài đang xõa tung ra phía sau, cứ giữ nguyên tư thế ấy mà gục đầu lên ngực anh, nhỏ giọng hỏi: “Anh buồn ngủ lắm sao?”
Cố Văn Sơn đã bận rộn suốt cả một đêm, nhưng cũng không dễ gì mà chìm vào giấc ngủ ngay lập tức. Nghe giọng điệu của cô vợ nhỏ, anh đoán chừng cô đang có chuyện muốn thương lượng với mình liền đáp: “Cũng không buồn ngủ lắm.”
Thế là Hương Chi bắt đầu rào trước đón sau: “Đơn vị của bọn em sắp tổ chức thi thợ bậc hai rồi, nếu đậu thì sẽ được tăng thêm năm đồng tiền lương đấy.”
Cố Văn Sơn dùng đầu ngón tay khẽ cuốn lấy lọn tóc mềm như lụa của cô, ân cần nói: “Chuyện tốt mà, em muốn thi thì anh sẽ dốc toàn lực ủng hộ.”
Hương Chi nhấm nháp hai chữ “toàn lực” của anh, cảm thấy tràn trề hy vọng, lại rúc đầu vào hõm cổ anh cọ cọ làm nũng: “Em muốn đi học lớp bổ túc ban đêm, mấy chữ Hán từng học em quên sạch sành sanh rồi.”
Cố Văn Sơn chẳng hề mắc bẫy, đi thẳng vào vấn đề: “Lớp bổ túc ban đêm ở Trường Tiểu học Tâm Liên Tâm sao? Giáo viên dạy là ai?”
“...” Hương Chi có chút buồn bực. Tại sao lần nào Cố Văn Sơn cũng có thể dễ dàng moi thông tin từ cô như vậy, còn cô thì chẳng bao giờ làm được? Cô ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Chắc là giáo viên của trường thôi.”
💬 Bình luận chương