“Đương nhiên được ạ. Tôi biết đồng chí, lần này may mà có đồng chí Hương Chi đích thân vào hang cọp. Người khác thì không được, nhưng đồng chí Hương Chi thì chắc chắn được.”
Đối phương vừa đồng ý, Hương Chi lập tức quay số. Điện thoại reo hai hồi, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói mệt mỏi của Cố Văn Sơn: “Alo, Chi Chi?”
Nghe thấy giọng anh, Hương Chi mới cảm thấy lòng mình thực sự bình yên trở lại. Cô lén lút ngó ra cửa, sợ có người quen bắt gặp cảnh mình đang “xin chỉ thị”.
“Bên em đã bắt được người rồi. Đồng chí công an nói vụ này liên quan đến hút chích, buôn lán m* t**, bắt cóc, m** d*m, tống tiền đủ cả.”
Cố Văn Sơn lo lắng bấy lâu nay cuối cùng cũng có thể thở phào, anh hỏi: “Tào Hương Cầm bị bắt rồi à?”
Hương Chi khoe khoang: “Vâng, không tốn chút sức lực nào.”
Cố Văn Sơn ở đầu dây bên kia bật cười: “Đúng vậy, em là Hương Chi mà, đồng chí Hương Chi giỏi nhất thiên hạ.”
Hương Chi vui vẻ nói: “Em còn có một chuyện nhỏ muốn nói với anh, đợi anh về rồi nói nhé. Nói qua điện thoại không tiện.”
Cố Văn Sơn khẽ “ừ” một tiếng, anh đoán chừng chuyện này liên quan đến thân phận của Hương Chi, ngại có người nghe lén nên không thể nói qua điện thoại được.
Hương Chi mượn điện thoại của người khác nên không dám nói nhiều, cô ôm ống nghe, ngập ngừng nói: “Còn một chuyện nữa, anh Quách Quan Vũ muốn mời chúng ta đi ăn mì, có cả chị Tú Tú và mọi người nữa.”
Cố Văn Sơn hỏi: “Sao đột nhiên lại mời? Anh ta không mời riêng em đấy chứ?”
Nga
Hương Chi cười ngọt ngào: “Có mời, còn nói muốn trò chuyện riêng, không thì đưa em về, nhưng em từ chối hết rồi.”
Hương Chi nghe rõ tiếng cười vui vẻ của Cố Văn Sơn từ đầu dây bên kia: “Được, cứ đi ăn đi. Về nhà sớm một chút, anh cũng sẽ cố gắng về sớm.”
Hương Chi sung sướng đáp: “Vâng, em ở nhà chờ anh nhé, em nhớ anh lắm. Anh có nhớ em không?”
Cố Văn Sơn cũng đáp lại: “Anh cũng nhớ em lắm, lúc nào rảnh là lại nhớ đến em.”
Hương Chi nuốt nước bọt, lưu luyến nói: “Vậy gặp lại rồi nói tiếp nhé, anh phải nhớ em nhiều vào đấy.”
“Được, nhất định sẽ.” Cố Văn Sơn còn chưa kịp cúp máy, bên kia đã vang lên tiếng chiến sĩ báo cáo.
Hương Chi nghe thêm hai ba giây rồi dập máy.
Cô ngẩng đầu lên, vừa hay bắt gặp Quách Quan Vũ đang khoanh tay dựa vào cửa, cười như không cười.
Anh ta chỉ nhìn Hương Chi mà không nói gì, Hương Chi cảm thấy hơi khô miệng, cô liếm môi nói: “Sao anh lại nhìn tôi như vậy? Tôi chỉ báo bình an cho chồng tôi thôi mà.”
💬 Bình luận chương